ĐỆ NHẤT THI THÊ

(Khuyến cáo: Không nên đọc khi đang ăn hoặc uống)

Mộ Nhất Phàm không thể tin nhìn hắn: “Đừng nói là anh bắt tôi đi bới phân đấy nhé? Không phải anh nói muốn chăm sóc cho tôi hay sao? Anh chăm sóc người ta thế này đó hả?!”

Chiến Bắc Thiên mặt không đổi sắc nói: “Cậu còn 2 phút 50 giây.”

“Tốt xấu gì tôi cũng đỡ cho anh một phát đạn, giờ nói gì thì nói cũng là người mang thương tật, anh lại bắt tôi đi làm loại chuyện nặng nhọc này, hơn nữa, cái thứ kia của anh đột nhiên nhảy vào miệng tôi, anh…”

“Còn 2 phút.”

“Mợ nó, thời gian của anh nhảy nhanh thế?”

“1 phút 30 giây.”

Mộ Nhất Phàm nhìn đôi mắt đen vô tình, hít sâu một hơi, cái người trước mắt này không phải bạn nối khố của anh, nếu không đã chẳng bắt anh phải làm như vậy cho hắn.

Anh cắn răng, đoạn hỏi: “Anh muốn tìm thứ gì?”

“Một hạt châu màu đỏ.”

Quả nhiên là Kình Thiên Châu.

Mộ Nhất Phàm cố nén lửa giận, buồn bực cầm đôi đũa lên, xoay người quay trở lại căn phòng ở tầng hai, chốc lát sau, trong phòng vang lên tiếng gầm rú: “Đại tiện chảy về hướng Đông, phân trong hố lộn nhào (hây hây lộn nhào) phân trong hố rung động vui sướng, cái thì loãng cái chất thành tảng, anh có tôi tất cả đều có í a..” [1]

Chiến Bắc Thiên: “………..”

Ngay sau đó, Mộ Nhất Phàm “Ọe” một tiếng.

Chiến Bắc Thiên: “…………”

Mộ Nhất Phàm lau miệng, nhìn chỗ phân và nước tiểu thối hoắc buồn nôn kia, không nhịn được nữa mà gầm rú lên: “Chiến Bắc Thiên, cái tên khốn kiếp nàyyyyyy.”

Chiến Bắc Thiên nghe thấy tiếng, khóe môi lạnh lùng hơi cong lên hiện lên ý cười mà chính hắn cũng không nhận ra.

“Ọe!”

Chiến Bắc Thiên: “………….”

Hắn lấy điện thoại di động trong túi quần ra, gửi tin cho cấp dưới của mình: “Lục Lâm, cậu và nhóm Hướng Quốc đặt vé máy bay tới thành G một chuyến, sau khi đến rồi thì lập tức điều tra giúp tôi xem trong thôn Thủy Hương có gia đình nào có con bị đâm chết hay không.”

Sau khi giao phó xong công việc, tầng trên vang lên tiếng xả nước.

Mộ Nhất Phàm ôm dạ dày buồn nôn đi ra khỏi phòng, bực mình rống lên với Chiến Bắc Thiên đang đứng ở cửa phòng bếp: “Không tìm thấy.”

“Trước tiên cứ như vậy đi, những chuyện khác đợi mọi người tới rồi nói sau.” Chiến Bắc Thiên gửi tin đi, thản nhiên nói: “Xuống ăn sáng trước đã.”

“Còn khẩu vị đâu mà ăn nữa.” Mộ Nhất Phàm tức giận đi xuống tầng một, ngồi vào bàn ăn, biết rõ rồi mà còn hỏi: “Vật kia quan trọng với anh lắm sao?”

“Ừ.” Chiến Bắc Thiên bưng hai cái bát từ trong bếp đi ra đặt lên mặt bàn.

“Thế anh yên tâm, tôi không lấy đồ của anh đâu, đợi tôi lấy ra rồi nhất định sẽ trả lại cho anh, anh cũng biết tay tôi không chỉ bị thương do súng bắn mà trong người tôi còn bị bệnh, nhưng tôi không muốn tới bệnh viện phẫu thuật, cho nên buổi tối anh không cần nhìn chòng chọc như vậy, tôi không ngủ được.”

Mục đích thật sự của Mộ Nhất Phàm là lấy được lòng tin của Chiến Bắc Thiên, trong vòng một tháng, phải tìm cơ hội tốt để giải quyết nam chính, cho nên trả lại Kình Thiên Châu cho nam chính là bước đầu tiên để gây dựng lòng tin.

Chiến Bắc Thiên ăn mì không lên tiếng.

Mộ Nhất Phàm thấy hắn đồng ý, cao hứng cầm đũa lên, đang muốn gắp mì lên ăn, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, nhanh chóng bụm miệng chạy ào vào phòng vệ sinh.

Một tiếng “Ọe” vang lên, khiến Chiến Bắc Thiên đang ngồi bên ngoài ăn mì không khỏi chau mày.

Mộ Nhất Phàm ói mấy phút mới đi ra khỏi phòng, mệt lả mà ngồi dựa vào ghế: “Chẳng lẽ vì quá tởm… cho nên mới buồn nôn?”

Lời vừa dứt, anh lại cảm thấy buồn nôn, vội vã chạy vào phòng vệ sinh, lần này nôn còn lâu hơn lần trước.

Chiến Bắc Thiên liên tục phải nghe tiếng nôn mửa, đâu nuốt trôi mì được nữa, hắn đặt đũa xuống, đi tới phòng khách xem tin tức buổi sáng.

Hơn mười phút trôi qua, Mộ Nhất Phàm vẫn chưa đi ra, hơn nữa trong buồng vệ sinh cũng im hơi lặng tiếng, Chiến Bắc Thiên không còn tâm trí xem tin tức, đứng dậy đi tới buồng vệ sinh, lại trông thấy Mộ Nhất Phàm ngất xỉu dưới đất.
[1] Đoạn hát này bạn Mộ chế bài “Hảo hán ca” trong phim Thủy Hử. Link nhạc

Bình luận

Truyện đang đọc