ĐÍCH NỮ VÔ SONG

Mọi người vây quanh ngọc khí điếm đông đúc, liên tục kéo dài đến đang lúc hoàng hôn. An Trác Nhiên bắt đầu phẫn nộ, xấu hổ, đến bất đắc dĩ, rồi đến chết lặng, cuối cùng như lợn chết không sợ nước sôi. Mặt mũi chẳng còn gì không thể ngồi chịu tội thêm, dứt khoát không kiểm nữa mà để chưởng quầy làm thay. Mặc dù như vậy, hắn không có cách nào thay đổi sự thật mình là nhân vật chính trong sự kiện đếm một ngàn xâu tiền chưa từng có trong lịch sử, sau bị mọi người gán cho danh hiệu "An ngàn quán" (An ngàn xâu) [i][Be:“quán” là quan tiền tương đương 1 lượng bạc, = 1000 văn tiền xếp thành 1 xâu như đã giải thích][/i]

Nghe nói sau sự kiện đó, chỉ cần An Trác Nhiên nghe được các từ linh tinh như "một ngàn" "xâu" "đồng xu" thì lập tức nổi trận lôi đình, vì thế mà nhiều hạ nhân phải chịu tai vạ bất ngờ.

Nghe nói, câu chuyện "An ngàn quán" nhanh chóng truyền khắp kinh thành, đề tài linh nữ (nữ nhân xinh đẹp) trừng trị nam nhân từ hôn rất được dân chúng quan tâm và nhanh chóng bị biến thành nội dung của các tiết mục ngắn, hí kịch, tiểu khúc,.. truyền bá kinh thành. Hiện tượng này khiến chứng nóng nảy của An thế tử càng tăng thêm, nghe nói bởi vậy mà rất nhiều hí lầu, tửu lầu bị đập phá.

Cũng nghe nói tân nhiệm Hình bộ thượng thư Bùi Chư Thành đều nghe "An ngàn quán" mỗi ngày, sau khi nghe xong tinh thần sảng khoái, ngay cả công vụ sứt đầu mẻ trán ở hình bộ cũng trở nên cảnh đẹp ý vui trong mắt ông.

Nghe nói...

Cánh hoa hồng rải đầy mặt nước ấm, khói trắng lượn lờ, hương thơm bay vào mũi. Bùi Nguyên Ca múc nhẹ gáo nước ấm, gột rửa đi bụi bậm phong trần cả một ngày. Tử Uyển hầu hạ bên cạnh, bỗng nhiên nghe được tiếng “cốc” nhỏ ngoài cửa sổ. Lòng nàng cả kinh, đang muốn ra ngoài xem xét thì nghe thấy tiếng Bạch Vi bẩm báo: "Nô tỳ Bạch Vi, muốn hỏi tứ tiểu thư có cần người hầu hạ tắm rửa hay không?"

Sau khi Tử Uyển đến Tĩnh Xu trai, sư vụ bên người Bùi Nguyên Ca không hề cho nha hoàn khác nhúng tay, sao Bạch Vi đột nhiên lại tới lấy lòng? Hơn nữa, cho dù muốn lấy lòng, cũng không cần rình rập lén lút ngoài cửa sổ, tạo ra tiếng động sau đó mới lên tiếng. Rõ ràng có mưu đồ khác, còn dám ngụy biện? Ánh mắt Bùi Nguyên Ca chợt lạnh lẽo nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh như đang thả lỏng người trong nước ấm rồi lười biếng trả lời: "Ngươi tới rất đúng lúc, ta đang muốn tìm người giúp ta chà xát lưng, vào đi!"

Nhưng Bạch Vi vừa bước vào trong phòng, Tử Uyển canh giữ ở cửa lập tức khóa cửa phòng vào.

Bùi Nguyên Ca mặc trung y vào, khoác áo choàng mỏng màu tím nhạt, đi ra từ sau bình phong, ngồi xuống, thờ ơ nói: "Nói đi, Chương di nương sai ngươi làm gì?" Vốn muốn thu thập nha hoàn này muộn muộn một chút, không ngờ bọn họ lại có động tác nhanh như vậy, muốn trừ bỏ nàng không từ thủ đoạn nào sao?

Bạch Vi vốn đang kinh hãi, nghe vậy sắc mặt lại trắng bệch. Hóa ra tứ tiểu thư biết nàng là người của Chương di nương từ lâu, chẳng qua chưa muốn phát giác mà thôi. Hiện giờ bị vạch trần, hiển nhiên nếu nàng không chịu kể rõ sự thật thì phải chịu hậu quả rất nghiêm trọng. Nhưng nàng nào dám bán đứng Chương Vân, run rẩy nói: "Nô tỳ... Nô tỳ chỉ muốn hầu hạ tứ tiểu thư tắm rửa mà thôi!"

"Ngươi rất trung thành với Chương Vân đấy, chỉ hy vọng bà ta không phụ tấm lòng chân thành của người." Bùi Nguyên Ca cũng không tức giận, ngược lại vẻ mặt rất thản nhiên: "Ta thích nhất nha hoàn trung thành và tận tâm nên muốn thưởng cho ngươi. Tử Uyển, ngươi trông chừng nàng ta. Sau nửa canh giờ thì đưa nàng ra ngoài rồi nói cho mọi người ở Tĩnh Xu trai biết, ta rất vừa ý Bạch Vi. Bắt đầu từ ngày mai, nàng ta giống ngươi đều là đại nha hoàn bên người ta, mang theo hầu hạ. Nếu ai dám không có mắt trêu chọc nàng thì đừng trách ta lòng dạ độc ác!"

Tử Uyển đáp: "Vâng, tiểu thư."

Bạch Vi bối rối, tứ tiểu thư chẳng những không nghiêm hình bức cung, ngược lại còn cho nàng thể diện? Nhưng mà ngẫm nghĩ lại, cả người lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Việc nàng ta rình tập đêm nay, đương nhiên liên quan đến sự phân phó của Chương Vân. Nếu bị gọi vào phòng nửa canh giờ, đi ra lại được người khác coi trọng. Sự việc rơi vào tai Chương Vân, bà ta sẽ nghĩ như thế nào? Chắc chắn bà ta sẽ cho rằng mình phản bội, bán đứng kế hoạch của bà ta nên mới đổi được sự tin tưởng của Bùi Nguyên Ca... Dựa vào uy thế và thủ đoạn của Chương Vân ở Bùi phủ, muốn giết nàng dễ như trở bàn tay, mà tứ tiểu thư tuyệt đối sẽ không bảo vệ nàng. Nếu như vậy, chẳng phải nàng chết chắc rồi sao?

Bạch Chỉ bị đánh, Quế mama bị đuổi, đã khiến người của Tĩnh Xu trai hoang mang trong lòng. Nhưng sau đó tứ tiểu thư lại im hơi lặng tiếng, Bạch Vi còn tưởng rằng tứ tiểu thư không biết những người còn lại vẫn còn người của Chương Vân, hoặc là tứ tiểu thư không có thủ đoạn đuổi cổ bọn họ.

Cho tới bây giờ, nàng mới hiểu được, bọn họ đều sai lầm rồi!

Vị tứ tiểu thư này khiến người ta sợ hãi hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nàng. Ở trước mặt tiểu thư, bọn họ chỉ là nha hoàn, căn bản chả đáng để nàng quan tâm. Nàng Tứ tiểu thư thậm chí không cần động thủ mà chỉ cần làm một dáng vẻ đơn giản là có thể đủ khiến bọn họ chết không có chỗ chôn. Giống như như bây giờ, tứ tiểu thư chỉ cần tung ra tin đồn, nàng nhất định phải chết không cần nghi ngờ!

Từ chuyện của Trần Khải Minh, bọn họ cũng nhìn ra được, tứ tiểu thư tuyệt đối không dễ chọc!

Nàng quá đề cao mình, đánh giá thấp tứ tiểu thư, nay hối hận thì cũng đã quá muộn…

"Tứ tiểu thư tha mạng! Tứ tiểu thư tha mạng!" Bạch Vi là người thông minh, trong nháy đã nghĩ thấu thiệt hơn, liên tục dập đầu cầu xin tha thứ: "Nô tỳ nói. Mấy ngày trước Vương mama dặn dò nô tỳ phải chú ý tứ ngôn hành (lời nói và hành động) của tứ tiểu thư, tốt nhất tìm được cơ hội xem trên lưng tiểu thư có ấn ký màu đỏ không, quần áo có gì khác thường không?. Nhưng mà, tứ tiểu thư chỉ để Tử Uyển tỷ tỷ hầu hạ bên người, nô tỳ không tìm được cơ hội tiếp cận nên mới rình bên ngoài."

Ấn ký trên lưng? Bùi Nguyên Ca nhíu mi, Chương Vân sai Bạch Vi xem cái đó làm gì?

Nàng lạnh lùng nói: "Cho dù muốn gạt ta thì cũng nên tìm lý do hợp lý một chút. Chuyện ma quỷ như vậy, ngươi nghĩ ai sẽ tin?"

Bạch Vi tự biết tính mạng mình nguy hiểm một sớm một chiều, vô cùng lo âu, cố gắng xin Bùi Nguyên Ca tin tưởng: "Lời nô tỳ nói đều là thật. Vương mama còn nói, hôm thọ yến của lão gia, Chương di nương sẽ xuống tay với tứ tiểu thư. Đến lúc đó sẽ khiến tứ tiểu thư mất hết danh dự. Bà ta cũng không nói là chuyện gì nhưng Vương mama tìn nhiệm Bạch Chỉ, chắc chắn sẽ bày mưu kế cho Bạch Chỉ đi làm. Nô tỳ nguyện ý giám thị Bạch Chỉ thay tứ tiểu thư, bóc trần quỷ kế của Chương di nương để bày tỏ lòng trung thành!"

Bùi Nguyên Ca thản nhiên nhìn nàng, một lúc lâu mới nói: "Được, ta đây sẽ chờ lòng trung thành của ngươi."

Đợi Bạch Vi đi xuống, Bùi Nguyên Ca lập tức dặn dò: "Tử Uyển, ngươi cầm ngọc bội này của phu nhân, đi tìm tiểu nha hoàn Tuyền nhi, để nàng phụ trách giám sát động tĩnh của Bạch Chỉ, xem bọn họ rốt cuộc có quỷ kế gì!" Thư Tuyết Ngọc từng đã cứu cha của Tuyền nhi, cả nhà họ đều mang ơn bà ấy, nhưng sau cũng bị Chương Vân gạt bỏ. Nay chỉ còn con gái nhỏ Tuyền Nhi làm việc quét tước trong phủ, rất thông minh, bây giờ vừa vặn dùng tới.

Nhưng mà vì sao Chương Vân phải chú ý đến ấn ký màu đỏ trên lưng nàng?

Tử Uyển cũng nghi hoặc: "Chẳng lẽ bọn họ muốn tìm người giả mạo tiểu thư sao? Còn nói... ."

Giả mạo? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Bùi Nguyên Ca, nàng nhớ Bạch Vi vừa nói, muốn nhìn ấn ký trên lưng nàng, còn muốn nhìn quần áo của nàng có khác hay không? Chẳng lẽ... Không phải bọn họ muốn tìm người giả mạo nàng, mà hoài nghi nàng là giả mạo mới đúng? Cho nên mới muốn xem ấn ký trên lưng nàng, thậm chí còn lo lắng nàng dùng hồng nhan liêu ngụy tạo cho nên muốn xem trên quần áo của nàng có dính hồng nhan liêu hay không? Cũng đúng, nàng biến hóa to lớn như thế, Bùi Chư Thành và Tử Uyển mấy năm không gặp nên không phát hiện khác thường. Nhưng Chương Vân hiểu nàng như lòng bàn tay, sao có thể không phát hiện được cổ quái chứ?

Nàng cố ý lộ ra sơ hở cho Chương Vân thấy, chính là muốn Chương Vân nghi thần nghi quỷ thì nàng mới có cơ hội để lợi dung.

Nhưng không ngờ bà ta hiểu sai đến mức như vậy...Chương Vân đã nghĩ thế, nếu mình không giúp bà ta, để cho bà ta bắt được nhược điểm thì chẳng phải rất tiếc nuối sao?

Bùi Nguyên Ca hạ giọng phân phó Tử Uyển vài câu, đầu lại nhớ tới những lời vừa rồi của Bạch Vi. Thọ yến ngày ấy, Chương Vân lại muốn lao vào như thiêu thân.

Nhưng mà, Bùi Nguyên Ca của hiện tại không sợ bà ta dùng thủ đoạn đùa giỡn, ngược lại chỉ sợ bà ta thật sự yên phận. Như vậy muốn bắt nhược điểm của bà ta, vạch trần bà ta trước mặt phụ thân càng thêm khó khăn.

Thọ yến của phụ thân sao… Được, để nhìn xem bọn họ ai thắng ai!

Bình luận

Truyện đang đọc