LUÔN CÓ NHÂN LOẠI MUỐN CHĂN NUÔI TÔI

Khiến Nam Ca cảm thấy khó giải quyết là đám Zombie vây lại đây kéo theo sự chú ý của những người khác hướng lại đây.

Vốn là cô muốn tiếp tục bắt bọn chúng đều cắn nuốt sạch sẽ, nhưng mà cũng khôngthể trước mắt bao nhiêu người làm loại việc này được.

nói cách khác, không kịp đợi Lệ Sâm trở về chỉ sợ mình đã bị những người dân này xem như quái vật mà xử lý.

Vì vậy cô chỉ có thể đè nén xúc động cùng khát vọng trong lòng xuống mà ra tay, từng dao trí mạng.

Những người dân kia đều đã mệt mỏi sắp không chống đỡ được, căn bản cũng khôngbiết là xảy ra chuyện gì, chỉ biết là những con Zombie kia đột nhiên đều chạy đi hết.

Mã Viễn vừa mới cứu được một người trong thôn, dị năng của cậu cũng đã hao hết,hiện giờ sức chiến đấu chả khác gì người bình thường.

Nhưng khi chứng kiến những con Zombie kia vậy mà lại vao vây một cô bé, cậu vẫn bò dậy từ trên mặt đất.

"Nhanh cứu Nam Ca, nếu mà cô ấy chết, chúng ta làm sao còn mặt mũi đối diện được với Lệ Sâm đại ca!" Ở thời điểm Lệ Sâm dẫn phần lớn Zombie rời đi, sống chết của những người trong thôn đều phải dựa vào Lệ Sâm.

Lệ Sâm để bạn gái anh ở lại, đây chính là người bọn họ cần phải bảo vệ!

Vì vậy tất cả những người có thể động đậy đều hướng chỗ Nam Ca chạy tới, mặc kệ đám Zombie hung mãnh như nào, bọn họ sẽ không lui bước!

Nam Ca đánh nhau như vậy không phải là lần một lần hai, Lệ Sâm không ở đây côcũng không sợ hãi.

hiện giờ cả trái tim cô đều bị cảm xúc xung động do máu thịt chiếm cứ, nếu khôngphải lực hấp dẫn của những người kia đối với cô không lớn bằng lực hấp dẫn của đám Zombie này thì nói không chừng cô đã quay đầu lại công kích bọn họ.

Nhưng mà nhiều người lại dễ làm việc hơn, vài con Zombie rời đi tạo cơ hội cho bọn họ có thời gian tụ tập lại cùng nhau vây công.

Vốn là tình thế của Nam Ca hơi bất lợi, trong nháy mắt liền bị thay đổi.

Những con Zombie kia cũng không nghĩ đến con người yếu ớt như thế lại có thể tụ tập lại đối phó chúng, ưu thế về số lượng đã mất, thậm chí thời điểm chúng tụ tập lại cùngmột chỗ, tốc độ nhanh hơn nữa không phát huy hết được.

Nam Ca chính là quân chủ lực tấn công, thân thể cô thay đổi so với trước nhanh hơn rất nhiều, sức mạnh cũng lớn hơn không ít. Lúc cô đánh một đấm làm vỡ một cái đầu Zombie, người dân bên cạnh đều khiếp sợ há hốc mồm.

không nghĩ đến cô gái này trước nay trông hơi yếu ớt lại còn hay ngại ngùng im lặngđi theo bên cạnh Lệ Sâm, sức chiến đấu lại mạnh mẽ như vậy!

Có người trong thôn hỗ trợ, rất nhanh đám Zombie đều bị Nam Ca giết chết. cô thu cánh tay còn đang rỉ máu lại, còn cẩn thận đứng lại quan sát tình huống xung quanh.

không thiếu người vây quanh muốn hỏi Nam Ca có bị thương hay không. Trương Vĩ chạy về phía hầm trước đưa mẹ con Tiểu Địch từ bên trong ra ngoài.

Vương Hiểu Phương xem như vừa mới đi một vòng ở quỷ môn quan, lúc đứng trênmặt đất mặt cô ấy vô cùng bẩn thỉu, nước mắt rơi xuống ngăn không được.

Tiểu Địch cũng sợ hãi muốn chết, lúc nãy không dám khóc, bây giờ nhịn không được nữa. Trương Vĩ lập tức luống cuống tay chân dụ dỗ cô ấy: "không có việc gì rồi, chị dâu, cô đừng khóc."

"Trương Vĩ..." Tiểu Địch đã được Trương Vĩ ôm vào trong ngực dỗ dành, giờ phút này Vương Hiểu Phương mới thật sự sụp đổ: "Tôi cảm giác mình sống không nổi nữa, nhiều Zombie như thế... Cuộc sống sau này làm thế nào trôi qua..."

Trương Vĩ đang ôm đứa bé cũng không thể đem Vương Hiểu Phương tiến vào trong ngực an ủi một phen, chỉ có thể luống cuống tay chân nói: "Hôm nay con người thắng lợi, về sau cũng sẽ như vậy! Vài con Zombie này đều là người đã chết rồi, một ngày nào đó chúng ta cúng sẽ tiêu diệt được bọn chúng!"

Vương Hiểu Phương còn đang khóc, ngay cả Tiểu Địch đang thút tha thút thít cũng đem bàn tay bé nhỏ vuốt lên mặt Vương Hiểu Phương: "Mẹ đừng khóc...Chú Trươngsẽ bảo về chúng ta... Chờ Tiểu Địch lớn lên cũng sẽ bảo vệ mẹ..."

Nước mắt Vương Hiểu Phương lại rơi nhiều hơn, cũng không biết là khóc hay là đangcười, sắc mặt mặc dù không tốt nhưng mà ánh mắt lại nhu hòa: "Tiểu Địch thật ngoan ngoãn... Là mẹ vô dụng..."

Nếu cô có một nửa lợi hại của Nam Ca, cũng sẽ không giống như vừa rồi chỉ có thể luống cuống núp ở trong hầm ngầm.

Nam Ca nhìn tình huống chung quanh, sau trận chiế, xung quanh là một mảnh hỗn độn, nhìn Vương Hiểu Phương còn đang khóc, cô không biết nên hình dung tâm tình của mình như thế nào.

cô vừa giết đám Zombie này nhưng mà trong lòng một chút cũng không vui vẻ, cho dù những người đàn ông xung quanh đều đang rất cảm động cảm ơn cô.

Bởi vì cô rõ ràng, chính mình cũng là Zombie. không chừng về sau cũng sẽ bị con người giết chết.

Bây giờ là do bọn họ không biết thân phận mình, chờ sau khi biết có còn giống như bây giờ cảm kích mình không?

Nam Ca biết rõ mình không thông minh, nhưng mà từ lúc vừa mới bắt đầu cô biết rấtrõ ràng, con người cùng Zombie không giống nhau.

Tình cảm của bọn họ coi như phong phú cũng không thể chấp nhận một con Zombie nha.

Vì vậy không để ý đến ân cần hỏi thăm của những người đàn ông kia, cô chỉ yên lặng xoay người muốn tìm một chỗ yên tĩnh.

Thôn nhỏ sống sót sau tai nạn nhưng mà Lệ Sâm đang ở chỗ nào đây? anh dụ nhiều Zombie đi như vậy, hiện tại anh... Còn an toàn sao?

Giờ phút này Nam Ca lo lắng, những người bên cạnh đều cảm giác được.

Cuối cùng vẫn là Mã Viễn mọi người lại, nhẹ nhàng lắc đầu: "Khẳng định là cô ấy lo lắng cho Lệ ca, chúng ta cho cô ấy yên tĩnh một chút."

Bất kể như thế nào Nam Ca cùng Lệ Sâm đều là ân nhân của cả thôn, hiện giờ mọi người đều rất kính trọng Nam Ca.

Nam Ca quá mức tập trung cho nên thời điểm nguy hiểm xảy ra, cô còn chưa kịp phản ứng lại. Chỉ thấy thanh niên chiều nay vừa biểu diễn dị năng hệ băng cho Lệ Sâm xem, vậy mà dũng mãnh nhào tới chỗ tiểu Địch!

Khi đó tất cả mọi người còn đang đắm chìm ở trong suy nghĩ của bản thân, có người lại đang thảo luận chuyện xây dựng lại thôn, có người đang thảo luận gia cố thêm hàng rào phòng ngự như thế nào. Hơn nữa là họ đang tập trung bàn bạc chờ trời sáng, mọi người liền lên đường tìm Lệ Sâm.

Chẳng ai ngờ là cái người Lý Du Chuẩn không biết xấu hổ đã biến thành Zombie, thậm chí không có ai chú ý đến cậu ta bị cắn lúc nào!

Cậu ta vừa mới bình thản đi tới chỗ Trương Vĩ cùng Vương Hiểu Phương đứng, mọi người không chú ý thấy cậu ta khác thường, đương nhiên không hề ngăn cản.

Vẫn là Nam Ca nhạy cảm cảm giác được hơi thở của Zombie, kinh ngạc nghĩ, khôngphải là đều bị cô giết chết hết rồi sao, sao lại còn có?

Sau đó cô liền nhìn thấy mộn màn làm cho cô cực kỳ kinh hãi, Lý Du Chuẩn nhào đến cổ Tiểu Địch cắn!

"Cẩn thận!" Đầu Nam Ca rất đau, có rất nhiều hình ảnh bị nhét vào trong đầu cô. Động tác người có dị năng hệ băng này thật sự là làm cho cô cảm thấy quá quen thuộc, bởi vì cô nhớ tới lúc trước mình cũng bị Zombie cắn chết như thế!

Ngay từ đầu mục tiểu của đám Zombie hệ tốc độ chắc chắn chính là người có dị năng, mà Mã Viễn cùng Tiểu Địch, hiển nhiên là Tiểu Địch dễ đối phó hơn!

Trương Vĩ vẫn luôn đặt ánh mắt đặt ở trên người Vương Hiểu Phương, lúc Nam Ca quát lên anh ta cũng đồng thời có hành động nhưng vẫn không kịp.

Tất cả mọi người còn chưa kịp thả lỏng tinh thần lại bị tiếng hét làm căng thẳng,cả người toát mồ hôi lạnh. Cho dù thân thể hành động theo bản năng nhào lên nhưng bọn họ cũng ý thức được một việc, đó chính là Lý Du Chuẩn đứng quá gần Tiểu Địch, bọn họ căn bản là không kịp cứu người!

Tiểu Địch rất ngạc nhiên bởi vì bé không hiểu, vì sao chú Lý thời gian qua đều rất dịu dàng với bé lại lộ ra bộ dáng khủng bố như vậy. Bộ dáng giống như là con Zombie lúc nãy cố tấn công cửa hầm ngầm mà bé cùng mẹ trốn!

không đợi Tiểu Địch phục hồi tinh thần đã xuất hiện một cơ thể mềm mại đem bé ôm chặt, lập tức bé nghe được âm thamh da thịt con người bị cắn văng lên bên tai.

Tiểu Địch không cảm nhận được đau đớn, nhưng mà bé thấy rõ ràng người trước mặt mình: "Mẹ ơi..." Bé còn quá nhỏ, vẫn còn không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng mà bé rất sợ hãi bởi vì bé mơ hồ cảm giác được giống như là mẹ sắp phải rời khỏi bé.

Nam Ca ở thời điểm phát hiện có người biến thành Zombie cũng đã chạy về.

Dù sao trước khi đi Lệ Sâm đã đem người dân thôn này giao cho cô. nhưng cô lại trơ mắt nhìn mẹ con tiểu Địch gặp chuyện không may!

"Hiểu Phương!"

"Chị dâu!" Rất nhiều người đều hét lên, lao đến đem Lý Du Chuẩn kéo ra. hiện giờ tư duy Lý Du Chuẩn đã hoàn toàn là Zombie, cậu ta biến thành con Zombie tàn khốc cơ thể lạnh như băng, da thịt lộ ở bên ngoài nhanh chóng thối rữa.

Vài người hợp lực mới có thể ngăn cậu ta lại, trong cổ họng Lý Du Chuẩn thoát ra từng tiếng gào thét, giờ phút này mọi người đều rõ ràng. Tuyệt đối không thể thả cậu ta ra, nếu không cậu ta lại giết chết nhiều người hơn!

Mà Vương Hiểu Phương bị cắn giờ phút này đã ngã xuống. trên mặt cô ấy còn nụ cười may mắn.

Kỳ thật từ trước đến giờ cô ấy cũng không biết, tốc độ của mình lại có thể nhanh như thế. một giây trước cô ấy còn đang khóc sướt mướt, nhưng một giây sau cô lại kịp ngăn cản trước mặt con mình.

cô ấy không có nhiều bản lĩnh, còn nhiều lầncản trở mọi người, hiện giờ có thể sử dụng mạng sống của mình bảo vệ con. cô cảm thấy cuối cùng bản thân cũng có íchmột lần.

Chỉ là... Nhìn Tiểu Địch nước mắt lưng tròng hướng chỗ cô ấy bò đến, trong lòng Vương Hiểu Phương vẫn không nỡ.

hiện tại Trương Vĩ giống như là bị sét đánh, con mắt trừng lớn hoàn toàn không thể tin được sự việc đang xảy ra trước mắt.

Hiểu Phương cô ấy vừa mới... Ngăn cản phía trước Tiểu Địch... cô ấy bị cắn...

Tiểu Địch cũng từ trong khuỷu tay Trương Vĩ giãy giụa muốn xuống, bổ nhào vào người Vương Hiểu Phương nằm trên mặt đất: "Mẹ! Mẹ sao thế! đừng dọa Tiểu Địch mà..."

Bé khóc đau lòng như vậy, nhưng mà Vương Hiểu Phương lại không cho bé một cái ôm, thậm chí cô ấy còn đẩy bé ra.

Chỉ là trên mặt cô ấy cũng đã dàn dụa nước mắt, khóe miệng lại mỉm cười: "Tiểu Địch... Con không phải sợ, con nghe lời mẹ nói... Về sau cùng các chú sống thật tốt... Mẹ chỉ là... Chỉ là đi tìm ba ba trước..."

Vành mắt tất cả mọi người đều hồng hồng, có người thậm chí bật khóc. Tiểu Địch vẫn khóc không ngừng: "Mẹ... Tiểu Địch không tìm ba ba nữa... Mẹ đừng đi..."

Coi như tuổi bé còn nhỏ nhưng bé cũng hiểu, nếu mà cứ cho mẹ rời đi như vậy, mẹ sẽkhông trở về nữa.

Chỗ Vương Hiểu Phương bị cắn là cánh tay, mỗi lần Tiểu Địch nhào lên đều bị cô ấy đẩy ra, cô ấy không bỏ được nhưng nhất định phải làm như thế.

Cho đến lúc Nam Ca cũng vọt lên bắt lấy cánh tay Vương Hiểu Phương. Vương Hiểu Phương nghiêng đầu thấy cô lập tức xin lỗi nói : "Nam Ca...cô cách xa tôi một chút..."

Trương Vĩ cũng lảo đảo đi qua. anh ta há hốc mồm, rất muốn nói ra tâm ý của mình với Vương Hiểu Phương, nhưng mà sau khi vô lực quỳ xuống lại chỉ nói: "Chị dâu, tôisẽ giúp chị chăm sóc Tiểu Địch thật tốt..."

"Vậy thì cảm ơn cậu..." Vương Hiểu Phương đã hoàn toàn mất đi ý chí muốn sống, cco ấy chỉ muốn nói lời cảm ơn với Trương Vĩ: "Vợ cậu đã đi nhiều năm như thế nếu mà có người thích hợp, cậu hãy cùng với người ta sống thật tốt, đừng nghĩ đến tôi..."

Bình luận

Truyện đang đọc