THẦN THẬT LÀ YẾU ĐUỐI


Ninh Như Thâm cảm thán xong thì không thấy người bên cạnh nói gì.
Cậu quay sang nhìn thì thấy mặt của Lý Vô Đình như cứng lại.
? Sao vậy...!Ninh Như Thâm li3m môi, "Bệ hạ cũng tiếc con chim sao?"
"..." Lý Vô Đình day trán, hiếm khi thấy hắn tỏ ra chán nản, "Cẩn thận đến mấy vẫn có lúc sai sót."
Ninh Như Thâm không hiểu lắm.
Sau hai giây im lặng, cậu chợt nghe thấy giọng nói đầy trung thành của Thập Nhất, "Bệ hạ! Có cần ti...dân đi bắt về không?"
"..."
Hay cho một tên ti dân.
Nguyên Liễu và Nghiêm Mẫn đứng cạnh, nghe vậy thì không đồng tình: "Hầy! Bên cạnh bệ hạ có biết bao nhiêu thân vệ, tên hộ viện nhỏ bé như ngươi chen lời làm gì?"
Ninh Như Thâm lặng lẽ cảm thán: Đây không phải mồm sứt nữa mà đạt đẳng cấp mồm toang hoác rồi.
"Thôi." Lý Vô Đình nhìn thấy Thập Nhất thì càng đau đầu hơn.
Hắn thả lỏng cơ mặt, quay sang nói với Ninh Như Thâm, "Nếu lần sau có bồ câu bay tới thì khanh cứ hầm nó đi."
Ninh Như Thâm nghe mà chảy cả nước miếng, "Vâng."
Hiếm lắm mới thấy thánh chỉ của Lý Vô Đình êm tai đến thế.
"Còn nữa," Hắn nhìn eo cậu, "Vết thương khỏi rồi thì đừng nằm ườn ra đó nữa, ngày mai nhớ lên triều."
Nước miếng của Ninh Như Thâm rụt lại, "...Vâng."
- --
Hôm sau Ninh Như Thâm lại lên triều như thường.
Vụ việc phóng ngựa giữa đường cuối cùng cũng có kết quả:
Dữu Lịch Phong quản lý thiếu trách nhiệm nên bị cách chức; con trai ông ta ương ngạnh ngông cuồng, quấy nhiễu bách tính, ngang nhiên bàn luận về hoàng gia, nhận hình phạt lao động công ích, đi tu sửa kênh đào cho bách tính.
Những kẻ phạm lỗi trong Ngũ Thành Binh Mã Ti cũng bị xử lý.
Chỉ trong phút chốc mà gần như toàn bộ Binh Mã Ti đã được thay máu.

Các thế gia còn chưa kịp phản kháng thì một thánh chỉ đã được hạ xuống, bổ nhiệm các gia tộc mới thay vào vị trí của họ.
Một loạt những điều lệ mới được ban hành vô cùng trật tự, hiển nhiên là đã được chuẩn bị từ lâu.
Còn vì sao phải đợi tới khi màn phỏng vấn kết thúc....
Ninh Như Thâm đứng trong hàng nhìn Lý Vô Đình ngồi ở long ỷ trên cao: Hầy, có lẽ là do hắn thích đùa giỡn người ta thôi.
Thánh chỉ được tuyên bố, tất cả trần ai lạc định.
Mấy gia tộc cũ có bất mãn cũng chẳng thể làm gì, bởi vì những thế gia mới được nâng đỡ đang dốc toàn lực để ăn tươi nuốt sống và khiến họ phải tan rã.
Sau khi bãi triều, Ninh Như Thâm vẫn đến Ngự Thư Phòng như thường lệ.
Cậu vẫn muốn tâm sự một chút với Lý Vô Đình về chuyện thay máu những chiếc nồi cơm thiên hạ.
Đi được nửa đường thì có một nội thị tới truyền lời, "Ninh đại nhân, bệ hạ bảo hôm nay ngài không cần đứng trực."
Bước chân Ninh Như Thâm khựng lại, "Sao thế?"
Dùng cậu xong thì vứt, rút đao vô tình?
"Hôm nay bệ hạ đến Hàn Lâm Viện để chấm điểm màn phỏng vấn hôm qua cùng các quan chủ khảo."
"Vậy sao..."
Ninh Như Thâm cảm ơn nội thị rồi quay đầu ra khỏi cung.
Cậu mặc bộ áo đỏ rực, vừa ôm tay áo vừa ung dung đi ra cổng cung, phía sau chợt có người gọi lại: "Ninh đại nhân...!"
Cậu quay lại thì thấy Hoắc Miễn rảo bước tới gần.
"Quả nhiên không nhận nhầm người!" Hoắc Miễn lại gần rồi giơ tay lên định vỗ vai Ninh Như Thâm một cách đầy nhiệt tình theo thói quen.


Khi bàn tay sắp đánh xuống, hắn nhìn thấy bả vai ốm yếu kia, thế là vội phanh lại! Đổi sang hỏi thăm vài câu: "Hôm nay ngươi không cần đi trực sao?"
Ninh Như Thâm nhìn bàn tay hắn, "...Ừ."
Đừng nói đi trực, suýt nữa tôi không đi nổi nữa đấy.
Hoắc Miễn phấn khởi, "Vậy thì tốt! Màn phỏng vấn kết thúc rồi, bản Tướng quân cũng đang rảnh.

Hôm nay hẹn mấy huynh đệ đi chơi, ngươi có muốn đi cùng không?"
Ninh Như Thâm khách sáo, "Mấy huynh đệ các người đi chơi, ta tham gia làm gì."
"Ngươi cũng là huynh đệ kết nghĩa sống của bản Tướng quân mà!"
Hoắc Miễn quàng vai câu rồi phân trần, "Vả lại mấy huynh đệ thân tín đều rất mong nhớ ngươi, lần trước còn hỏi thăm đấy..."
"Chúng ta chơi Thăng Quan Đồ, chơi cờ Lục Bác..."
"Còn có cả rượu ngon và đồ ăn ngon..."
Ninh Như Thâm nghe Hoắc Miễn lải nhải một lúc lâu, cuối cùng hoa mắt váng đầu đi theo hắn, "Ờ, ờ..."
- --
Hoắc Miễn dẫn cậu tới một nơi tên là "Họa Quế Lâu".
Nó nằm ở thành Đông, rất gần với Ninh Phủ.
Nội thất bên trong tinh xảo xa hoa, gần giống với những câu lạc bộ tổ chức tiệc ở thời hiện đại, còn có cả phòng riêng.
Ninh Như Thâm cảm thấy hứng thú, "Còn có nơi như thế này sao."
Hoắc Miễn quàng vai cậu đi lên lầu, "Hê hê hê."
Vào phòng riêng ở trên lầu, một đám thân tín đã bắt đầu chơi rồi.

Lá bài bày la liệt đầy bàn, thoạt nhìn rất náo nhiệt.
Hoắc Miễn đạp cửa, "Tóm Ninh đại nhân về cho mọi người rồi đây!"
Ninh Như Thâm:?
Mọi người quay đầu ra nhìn, sau đó lập tức tỏ ra thân thiết tưng bừng! Trong đó thậm chí còn có một tiếng cảm thán đầy sung sướng, "Ấy, còn sống nhăn kìa!"
"..."
Ý gì, cậu vừa được bới lên từ dưới đất à?
Hoắc Miễn đá bay tên nhanh mồm nhanh miệng đó rồi quay lại giải thích với Ninh Như Thâm, "Lần trước ngươi bị triệu về thu dọn rác rưởi nên mọi ngươi chưa được chơi thỏa thích.

Hôm nay tới đây phải chơi cho tận hứng đấy nhé!"
Ninh Như Thâm nhớ lại lần trước đã được chia hoa quả một cách đầy hào phóng, khoan dung và không hề suy tính.
Cậu nhìn xung quanh, "Đó là gì vậy?
Hữu vệ Tôn Ngũ quay ra nhìn, "À, Thăng Quan Đồ.

Ngài có muốn chơi không?"
Thăng Quan Đồ? Ninh Như Thâm thò đầu nhìn cho kỹ, sau đó ngộ ra: Đây chính là cờ tỷ phú phiên bản cổ đại mà?
Cậu chỉ vào đó, "Cái này cái này!"
Đám Tôn Ngũ lập tức kéo cậu ngồi xuống, "Nào nào nào! Thua sẽ bị phạt rượu."
Ninh Như Thâm dè dặt, "Không...!Ta không uống đâu."
Hoa, cầu và bà lão thấp thoáng hiện lên rồi.
Tôn Ngũ: "Ấy! Đến đây chơi mà không uống rượu thì khác nào chưa đến!"

Một người khác dứt khoát đổ rượu ra rồi lấy tay quạt trước mũi Ninh Như Thâm để dụ cậu: "Rượu này không mạnh đâu, lần trước ngài uống ừng ực vài chén đấy thôi?"
Mùi rượu quả thanh ngọt thơm nức dần lan tỏa.
Ninh Như Thâm dao động rất mạnh, cậu nhắm mắt lại: Chết tiệt, lấy ra, lấy ra...
Hoắc Miễn tranh thủ vỗ vai cậu, "Yên tâm, cho dù ngươi cho say khướt thành một vũng nước thì mấy huynh đệ chúng ta cũng sẽ múc ngươi về phủ!"
"..."
Ninh Như Thâm lập tức mở mắt ra, "Vậy...!uống một chút thôi."
Cả đám vui vẻ: "Ê hê!"
- --
Trong phòng có rất nhiều trò chơi.
Ninh Như Thâm chơi Thăng Quan Đồ một lát rồi chạy đi vài ván đoán đồ vật, chơi bài.

Sau vài trận thắng thắng thua thua, cậu đã uống tám chín chén rượu rồi.
Rượu trái cây không mạnh những vẫn có cảm giác say.
Ninh Như Thâm chơi high rồi, bưng chén rượu quả đi loanh quanh trong phòng rồi ngồi về chỗ của mình.

Gương mặt như bạch ngọc nhuộm thêm hai vết đỏ ửng trên má, cổ áo hơi kéo ra để tản nhiệt.
Cậu kéo vạt áo rộng thêm chút nữa rồi sờ lên cổ: Phù, nóng quá...
Cần cổ thon dài vẽ ra một đường cong xinh đẹp, mái tóc đen xõa trên vai, trước ngực lộ ra một mảng phiếm hồng.
Hơi nóng bốc lên khiến Ninh Như Thâm hơi mơ màng.
Hoắc Miễn quay sang nhìn thấy, "...Ngươi nóng à? Uống miếng trà nhé?"
Trà? Ninh Như Thâm nghe xong, mấy giây sau vẫn chưa phản ứng kịp.

Cậu chậm chạp đưa tay cầm chén trà lên để uống, "Ò."
Ninh Như Thâm tỏ ra quá mức ngoan ngoãn.
Mấy người cùng bàn đều nhìn sang: Ồ...
Tôn Ngũ nhìn một lát rồi chợt chà xát tay, dò hỏi: "Đổi một lá bài hoa mai cho ta."
Đúng là thừa nước đục thả câu!
Hà Lương ở bên cạnh tát một phát, "Quá đáng rồi đấy, sao có thể bắt nạt Ninh đại nhân chứ!"
Hắn ta quát xong thì quay đầu lại, "Đổi một lá bài cá chép với ta."
Ninh Như Thâm mơ màng nhìn một lúc.

Tuy não cậu vẫn chưa theo kịp nhưng cơ thể thì đã phản ứng trước, cậu khua tay đánh:
"Hai ngươi thì khác gì nhau!"
Pạch.

Tay cậu đau rát, "Ui da."
Ninh Như Thâm buồn bã thổi tay, phù phù.
Mọi người:...
- --

Bên ngoài Hàn Lâm Viện, chiếc xe ngựa trúc xanh chậm rãi lăn bánh.
Lúc này mặt trời đã ngả Tây, Lý Vô Đình vừa mới xử lý xong kết quả màn phỏng vấn ngày hôm qua, hắn đang tựa vào xe và nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong xe, Đức Toàn cung kính đứng bên cạnh.
Xe đi một lát, Lý Vô Đình mở mắt ra rồi bưng chén trà lên nhấp vài hớp.
Trên bàn có một hộp bánh ngọt.
Đức Toàn hỏi: "Hôm nay bệ hạ vất vả rồi, ngài có cần ăn lót dạ không? Vẫn chưa tới giờ dùng Ngự thiện trong cung."
Lý Vô Đình liếc nhìn, "Không cần, trẫm không muốn ăn đồ ngọt."
Đức Toàn đáp vâng rồi đóng hộp lại, mỉm cười nói: "Ninh đại nhân thì lại thích những thứ này lắm, ăn bao nhiêu cũng không chê ngán."
Dứt lời, chén trà đặt lên bàn phát ra tiếng động nhẹ.
Xe ngựa chìm trong im lặng.
Lý Vô Đình gõ ngón tay lên đầu gối, trong đầu hiện ra cảnh tượng mấy lần trước Ninh Như Thâm đi nhờ xe: Vừa nhìn thấy bánh ngọt là hai mắt sáng rực lên.

Y ăn vô cùng nhập tâm, hai má phồng lên, còn không quên li3m vụn bánh ở khóe miệng...
Đúng là chẳng khác gì một con mèo.
Lát sau, hắn nói: "Chuyện phỏng vấn y đã làm rất tốt, trẫm vẫn chưa khen thưởng đúng không."
Đức Toàn lập tức hiểu ý, mỉm cười: "Ấy, đúng nhỉ? Nhắc mới nhớ...!vòng qua chỗ rẽ phía trước là đến Ninh Phủ rồi."
Lý Vô Đình bình thản, "Vậy thì vòng qua đi."
- --
Xe ngựa đi đường vòng rồi dừng lại trước cổng Ninh Phủ.
Lý Vô Đình xuống xe, Đức Toàn xách hộp bánh đi theo sau.
Người hầu trong Ninh Phủ đã quá quen với gương mặt thiên tử.

Lúc này Ngự giá ghé thăm, bọn họ lập tức nhao nhao quỳ xuống, "Cung nghênh Thánh thượng!"
Lý Vô Đình phẩy tay rồi đi thẳng vào trong phủ.
Nguyên Liễu nơm nớp ra tiếp đón, Lý Vô Đình theo hắn vào nhà và ngồi xuống.

Nhìn xung quanh không thấy Ninh Như Thâm đâu, hắn mới hỏi: "Đại nhân nhà các ngươi đâu?"
"Bẩm Thánh thượng, đại nhân vẫn chưa về phủ ạ."
"..."
Lý Vô Đình bặm môi, "Ồ, đi đâu rồi?"
Nguyên Liễu quỳ xuống, "Đi chơi với các đại nhân của Tướng Quân Phủ ạ."
Hắn nói xong, không nghe thấy Lý Vô Đình đáp lại.
Lý Vô Đình ngồi trên ghế không lên tiếng, cũng không lệnh cho Đức Toàn đặt hộp bánh xuống và ra về.
Đức Toàn hoảng hốt, còn Nguyên Liễu thì túa cả mồ hôi ra rồi.
Cứ yên lặng như vậy khoảng một lát.
Nguyên Liễu thực sự không chịu được nữa, dè dặt lên tiếng, "Bệ hạ...!Nô, nô tài đi gọi đại nhân về."
Lý Vô Đình, "Ngươi biết y đang ở đâu?"
"Vâng, tiểu hộ vệ đi theo đại nhân đã quay về báo cáo rằng đại nhân đang ở Họa Quế Lâu, chỗ đó rất gần phủ ạ."
"Ừ."
Nguyên Liễu được cho phép, lập tức đứng dậy đi tìm người.
Hắn vừa đứng lên thì thấy thiên tử cũng đứng dậy.
Lý Vô Đình nhìn Nguyên Liễu, "Trẫm cũng muốn đi xem thử, rốt cuộc chơi thứ gì mà mải mê đến vậy."
- --
Họa Quế Lâu, phòng riêng trên lầu hai.
Một đám hán tử quân doanh phương Bắc cùng tụ tập uống rượu, không khí náo nhiệt hơn lúc mới đến rất nhiều.

Mấy người chơi đoán đồ vật đã say khướt, vỗ bàn đập ghế bắt đầu cãi cọ.


Cãi cọ được một lúc thì bí từ, thế là bắt đầu thi xem ai hét to hơn:
"A!"
"AA!!!"
"..."
Ninh Như Thâm say đỏ cả mặt, bị kẹp ở giữa.

Cậu che tai nhíu mày: Ồn quá!
Vốn dĩ cậu đã váng đầu vì uống rượu, nay lại thêm tiếng ồn nên đầu óc càng quay cuồng.

Cậu không nhịn được vỗ cái "rầm!" xuống bàn rồi đứng lên:
"Ồn ào quá đấy!"
Bầu không khí nhốn nháo bỗng nhiên im bặt, một đám thân tín thô kệch đều quay ra nhìn.
Ninh Như Thâm đỏ mặt, bưng chén rượu lên tiếp tục nói: "...Hôm nay chúng ta tụ tập về đây là để chúc mừng người bạn tốt Hoắc Miễn của chúng ta đón sinh nhật lần thứ tám mươi..."
Mọi người, "..."
Hoắc Miễn thấy xương quai xanh lộ ra ngoài của Ninh Như Thâm đỏ ửng lên rồi, hắn không nhịn được kéo cậu ngồi xuống, "Hôm nay không phải là sinh thần của bản Tướng quân, với lại cũng chưa tới tám mươi tuổi..."
Lực tay Hoắc Miễn rất khỏe, kéo một cái mà đã khiến Ninh Như Thâm loạng choạng.
Chén rượu rơi xuống, "Keng."
Trong lúc lảo đảo, Ninh Như Thâm vươn tay túm được dải lụa mỏng màu đỏ rực vắt ở giá bình phong phía sau người...
Xoạt, Ninh Như Thâm kéo tụt dải lụa xuống, nó rơi xuống và quấn lên vai và khuỷu tay cậu.
Có pha giảm xóc này nên cậu kịp thời chống tay xuống bàn.
Dải lụa đỏ tươi quấn quanh bộ quan bào thanh nhã cao quý, vạt áo trước ngực hơi rủ xuống.
Một bóng dáng rực rỡ chói mắt xuất hiện giữa đám thân binh thô kệch của Định Viễn Quân.
Vài tiếng tắng hằng vang lên ở xung quanh, mọi người đều nhìn sang chỗ khác.
Ninh Như Thâm say rượu mơ màng nên vẫn chưa nhận ra.
Cậu bị quấn lấy bởi dải lụa dài, cúi đầu gỡ mãi mà không ra, thế là dứt khoát kéo nó lên rồi nhét vào trong đai lưng.

Cuối cùng, Ninh Như Thâm đứng lên chuẩn bị chuồn:
"Buồn ngủ quá, ta phải về đây..."
Thân vệ xung quanh nhao nhao kéo lại:
"Ấy, không chơi nữa à?"
"Món vịt nướng vẫn chưa lên mà!"
Ninh Như Thâm xua tay, rút lui về phía cửa, "Không uống nổi nữa."
Các thân vệ: "Không, đang nói vịt nướng mà..."
Đang nói chuyện, rèm cửa phía sau được vén lên.

Hoắc Miễn nhìn ra, "Ồ, chắc là vịt nướng..."
Hắn bỗng nhiên ngưng lại, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Hở? Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên nhìn, chân vẫn còn lùi tiếp một bước theo quán tính.

Giây tiếp theo, cậu tựa lưng vào ngực ai đó.
Độ ấm và mùi hương quen thuộc dần bao trùm lấy Ninh Như Thâm.
Cơ thể hơi lảo đảo của cậu được một bàn tay lớn giữ lại.
Bàn tay ấy đặt lên hông Ninh Như Thâm, dải lụa đỏ rực trên đai lưng cũng quấn lên những ngón tay dài mang theo vết chai ấy.
Ninh Như Thâm run lên, quay đầu lại nhìn.
Cậu thấy Lý Vô Đình đang cúi đầu, hắn trầm giọng: "Chơi rất vui đúng không?".


Bình luận

Truyện đang đọc