TRÒ CHƠI TÌNH ÁI VÀ QUYỀN LỰC (H+)

Đôi mắt đen láy sạch sẽ thoáng dao động, dù vậy thì nét mặt ôn hòa vẫn không hề biến sắc, Hoàng Phong từ tốn đáp trả: "Hôm qua không cẩn thận nên bị thương."

Đông Nghi gật nhẹ đầu không truy cứu, cô bước đi xem như không có chuyện gì, dù vậy thì trong lòng đã bắt đầu sinh nghi ngờ.

Trong mắt Đông Nghi, Hoàng Phong chính là chàng thiếu gia ngậm thìa vàng trong miệng chính hiệu, từ nhỏ đến lớn đều sống trong nhung lụa và sự đùm bộc của gia đình. Chiếc ghế chủ tịch hiện tại đang có cũng là được kế thừa từ người ông nội, cho nên người khác nhìn vào không khỏi có những đánh giá không hay. Đông Nghi đối với người chồng "hờ" của mình giống như một đối tác làm ăn, hôn sự là sự kết nối giữa hai gia tộc để chiếc ghế chủ tịch cô cô thêm phần vững chắc, một chàng trai mang theo nét thư sinh ôn nhu như vậy, Đông Nghi không chút hứng thú. Hiện tại mà nói, sự nghiệp với cô mới là thứ quan trọng nhất, cô không thể để công sức một tay ba mình gầy dựng tập đoàn khi vào tay cô lại khiến người khác phải dèm pha và coi thường, bởi vì cô chỉ là phận nữ nhi.

"Cậu chủ, thuốc của cậu đây."-A Cầu, trợ lý của Hoàng Phong đưa hộp thuốc cho anh khi hai người đã vào trong xe, A Cầu quay người ngồi chỉnh tề khởi động xe chạy đi.

Hoàng Phong nhìn xuống bàn tay của mình, sau đó nhìn sang Đông Nghi có chút mong chờ đề nghị: "Hay em bôi thuốc giúp tôi đi!"

Đông Nghi khẽ nheo mắt, cô hơi do dự một chút không biết có nên làm theo hay không? Vì trước nay hai người vốn không hề thân thiết với nhau, nhưng một mặt cô lại đang tò mò muốn biết vết thương trên tay anh hình dạng như thế nào?

"Xin lỗi cậu chủ, cũng vì tôi mà cậu chủ bị thương?"-A Cầu đột nhiên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Đông Nghi, cô buột miệng hỏi bâng quơ.

"Vì sao tay anh lại bị thương?"

A Cầu một lần nữa nhanh nhẹn đáp thay Hoàng Phong, lời nói có chút áy áy: "Do hôm qua tôi khiêng đồ giúp cậu chủ để chuẩn bị cho căn phòng tân hôn của hai cô cậu, do sơ ý làm rơi thùng đồ, cậu chủ vì giữ lại nên đã không tránh khỏi bị thương."

Cô gật gù thông suốt, ánh mắt nhìn lại bàn tay của Hoàng Phong, sau đó dửng dưng lôi trong túi xách ra chiếc ipad mở ra xem thị trường chứng khoáng, coi như lời đề nghị lúc nãy của Hoàng Phong chưa từng nghe thấy.

Anh khẽ cười thu tay về, những lúc thế này anh biết cô không muốn bị làm phiền cho nên chỉ im lặng ngồi bên cạnh ngắm nhìn, ánh mắt đen láy sạch sẽ mang theo vài phần yêu thương và si ngốc nhìn Đông Nghi, những lúc chuyên tâm làm việc, trông cô ấy càng phát ra sức cuốn hút mãnh liệt.

"Anh có biết món quà của bộ trưởng Lee là gì không?"-Đông Nghi bỗng lên tiếng, mắt vẫn chú mục vào màn hình trước mặt mình.

Hoàng Phong đảo mắt nghĩ ngợi: "Nó không được tiết lộ, nhưng tôi nghĩ sẽ là một chuyến du lịch ở Hàn Quốc chẳng hạn."

Đông Nghi khẽ nhếch môi, chuyện không đơn giản như vậy đâu, cô đã tìm hiểu về lai lịch của con người này, ông ấy đối với tập đoàn KT của Hoàng Phong không hề thân thiết, sở dĩ tỏ ra hòa thuận muốn chung vui cùng vợ chồng họ rõ ràng có mục đích. Đằng sau lão già ấy là một cây đại thụ lớn, ở đó bọn họ đang lăm le chờ đợi cảnh hai người cô sơ hở để công kích, tìm cách lật đổ chiếc ghế quyền lực này.

"Ừm."

"Cô tên gì?"-ánh mắt Đông Nghi quét nhìn cô gái mặt bộ âu phục màu đen trước mặt, tay di di chiếc nhẫn trên tay của mình.

"Cô có thể gọi tôi là K, từ giờ có việc gì cô chủ cứ việc sai khiến."-Cô gái này là vệ sĩ được tuyển chọn đặc biệt từ những tinh anh để bảo vệ cho cô, Đông Nghi vốn không thích bị sự giám sát của người khác, nhưng từ sau hai lần bị anh ngang nhiên "chiếm tiện nghi", cô không muốn cũng càng không thể cho qua, lần này cô đã tăng mức độ cảnh giác lên mức cao hơn rồi, dù vậy trong lòng vẫn chưa hết bất an, anh vốn không phải người đơn giản, như thế liệu có ngăn được anh tìm đến cô hay không?

"Chiếc nhẫn này ngoài khả năng định vị còn có thể phát ra tín hiệu cầu cứu, chỉ cần cô chủ ấn vào hột nhẫn, tín hiệu sẽ được truyền đến tôi."

"Tôi biết rồi, cô ở ngoài đây đi, tôi muốn nghỉ một chút."-Đông Nghi đứng dậy rời khỏi bàn làm việc, cô đi đến công tắc mở ra mật đạo tiến vào phòng ngủ bên trong, sau đó đóng cửa lại.

Toàn bộ drap giường đều đã được thay mới, thế nhưng khi đặt lưng nằm xuống, cảm giác của Đông Nghi không cách nào thanh tĩnh được như lúc trước đây, cảm xúc hai cơ thể đang lăn lộn trên giường chợt choáng ngộp tâm trí làm cho cô bức bối không an giấc, mãi đến một lúc lâu sau mới có thể chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Hàng chân mày thanh tú khẽ chau lại cho thấy chủ nhân của nó có một giấc ngủ không hề thanh tĩnh, Đông Nghi thở ra nặng nề, vầng trán cao đã lấm tấm mồ hôi ướt bệch mái tóc phía trên, cảm tưởng như đang rơi vào cơn ác mộng kinh hãi.

Mi mắt mệt mỏi chậm chạp mở ra, con ngươi nâu sẫm mờ ảo dần hiện rõ tiêu cự trước mắt, Đông Nghi hơi giật mình khi dáng vẻ quen thuộc cận kề bên cạnh mình, chẳng lẽ cơn ác mộng vừa hết thì cơn ác mộng khác lại kéo về sao?

"Tôi không phải là ác mộng của em."-như đọc được suy nghĩ của cô, anh trầm giọng lên tiếng, ngón tay dịu dàng vén đi lọn tóc dính bếch trên trán cô, anh đã đến được một lúc và trông thấy mọi thứ, đáy lòng liền dâng lên cảm xúc chua xót.

Đông Nghi nhích đầu né đi động chạm của anh, cô thở dài chán ghét, ngay cả vệ sĩ cũng không thể ngăn được việc anh đến được đây, người đàn ông này khiến cho cô phải bận tâm nhiều hơn mình vẫn tưởng.

"Hôm nay tôi rất mệt."

Anh nghe vậy, khóe môi đang giương nụ cười nhàn nhạt càng mở rộng hơn, nhanh chóng lan tràn qua đáy mắt, cô tưởng anh tìm đến cô đều chỉ vì muốn phát sinh quan hệ cùng cô hay sao? Mà cũng đúng thôi, hai lần họ gặp nhau đều là hai lần cô đều nằm dưới thân của anh, bảo sao cô không nghĩ tiêu cực như vậy.

"Con mèo nhỏ à, em coi thường tôi quá rồi."-anh nhìn không được véo nhẹ má cô, hành động này trước nay chưa từng ai dám làm với Đông Nghi, dù vậy thì hôm nay người cô cũng thực sự không ổn cho nên không mấy kích động như những lần trước anh ngông cuồng động chạm.

Anh nhíu mày không hài lòng, xúc giác truyền tới cảm giác nóng ran khi chạm vào làn da cô, cô bị sốt rồi.

TBC.

Bình luận

Truyện đang đọc