TỰ DƯNG PHÁT HIỆN EM TRAI RẤT ĐÁNG YÊU


Tại Văn gia, từ ngày sự kiện kia diễn ra đã khiến cho không khí trong nhà trở nên u uất hơn bao giờ hết.

Văn Hoắc không chỉ luôn bỗng dưng trở nên điên cuồng mà còn trở nên tiều tụy chưa từng thấy.
Văn Hoắc đau đớn nghĩ, năm xưa khi nghe tin Vy Vy nhảy lầu tự sát hắn cũng không đến nỗi trở nên như hiện tại, vậy thì hắn rốt cuộc có tình cảm với Kỳ Mộng Nhiên hay là không.

Hắn biết cô thích hắn, nên vẫn luôn lợi dụng cô làm việc cho mình từng ấy năm, nhiều lần vượt qua hiểm cảnh hắn cũng không có đau đớn như hiện tại.
Ngày đó khi thủ hạ vào tìm trong nhà kho không có xác của cô, cho rằng cô bị nổ banh xác rồi, chỉ thu lại được một chiếc nhẫn thân phận lẫn trong đống bụi tàn Văn Hoắc cảm thấy không muốn tin vào điều đó.

Hắn không cho bất cứ ai nói rằng Kỳ Mộng Nhiên đã chết, bao lần còn ở trong tình huống nguy hiểm như vậy mà cô ấy vẫn có thể thoát thân, cô ấy lợi hại như vậy, làm sao sẽ chết chỉ vì một quả bom.

Nhưng đoạn cô nói trong chiếc loa kia là sự thật, nhưng hắn vẫn muốn lừa dối chính mình.


Không cho lập mộ, cũng không cho an táng Kỳ Mộng Nhiên, càng không thông báo cho người nhà của cô biết sự việc này, mặc dù Kỳ Mộng Nhiên đã từ mặt gia tộc nhưng cô là đứa cháu dòng chính duy nhất của nhà họ Kỳ, nếu bọn họ biết được thì nhất định cũng sẽ nổi điên lên.
Vậy mà không hiểu sao nhà họ Kỳ lại nghe ngóng được tin tức này, Văn Hoắc cho người điều tra, thì ra nhị tiểu thư nhà họ Kỳ, cũng là con riêng của cha Kỳ Mộng Nhiên cũng có liên quan tới vụ việc này.

Cô ta trở về nhà thông báo sự việc này, con bóng gió nói muốn thay chị gái gánh vác gia tộc.

Nhà họ Kỳ sau khi biết thì không ngừng kiếm chuyện với nhà họ Văn, khiến Văn Hoắc đau đầu không thôi.
Tuy nhà họ Kỳ về tiền tài thì không bằng nhà họ Văn nhưng bọn họ có tổ tiên làm quan triều đình, là gia tộc thế gia lâu đời, rất có tiếng tăm.

Trong Kỳ gia có nhiều người làm trong nhà nước và quân đội nên Văn Hoắc không dám đối phó với bọn họ.
Văn Hoắc nhớ tới hôm ở bệnh viện trị vết thương ở chân, anh ta có một người bạn lâu năm làm bác sĩ ở bệnh viện đó, sau khi nghe tin về Kỳ Mộng Nhiên thì vị bác sĩ đó nói với hắn rằng, Kỳ Mộng Nhiên vì làm nhiệm vụ nên rất hay bị thương, có những lần rất nguy hiểm phải cấp cứu, vài lần đầu cô ấy sau khi tỉnh lại liền gặng hỏi y tá rằng khi cô ấy đang phẫu thuật thì có ai chờ đợi ở bên ngoài không, y tá nói rằng là có nhưng thực ra là không có bất kỳ ai cả, sau này mỗi lần vào phòng phẫu thuật thì Kỳ Mộng Nhiên còn yêu cầu không dùng thuốc mê, thà chịu đau đớn tới tê tâm liệt phế cùng muốn chờ tới khi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật sẽ được nhìn thấy có ai đó ngồi chờ lo lắng cho mình ở bên ngoài và sự thật là sự thất vọng hết lần này tới lần khác.
Khi nghe kể về điều đó thì Văn Hoắc nhận ra hắn thật sự đã vô tâm như vậy sao? Hiện tại hối hận cũng không kịp nữa rồi, hắn chỉ ước rằng nếu như Kỳ Mộng Nhiên vẫn khỏe mạnh, vui vẻ trêu đùa đồng nghiệp còn làm phiền anh cả ngày, chỉ là trên đời này không có nếu như...
......
Ở một biệt thự xa cách thành phố, Kỳ Mộng Nhiên loanh quanh trong khu vườn, thật lâu rồi cô mới sống chậm lại tận hưởng những thú vui như uống trà thưởng hoa như hiện tại.

Đã thật lâu rồi mới sống vì bản thân mình, nếu nói điều cô hối hận nhất lúc này thì chính là năm đó từ bỏ gia tộc đi theo Văn Hoắc.
Kỳ Mộng Nhiên đi dạo quanh khu vườn rộng lớn rồi vô tình nhìn thấy một con sói trắng đang nằm ngủ bên gốc cây, cô không sợ chút nào đi lại gần.
Con sói như ngửi thấy mùi ai đó tới nên mở mắt tỉnh dậy, nhưng khi nhìn thấy Kỳ Mộng Nhiên thì nó lại quẫy đuôi lại gần quấn lên người cô, khiến Kỳ Mộng Nhiên té xuống, may có nó làm đệm thịt nên không đau lắm.
Kỳ Mộng Nhiên lần đầu gặp con sói này, không nghĩ tới nó lại thân thiện như vậy, cô thử xoa đầu nó, con sói lớn liền như con cún con ra sức dụi dụi lấy lòng khiến Kỳ Mộng Nhiên rất ngạc nhiên.
Ở một góc trong vườn, người quản gia của căn biệt thự này chợt nhớ ra cái gì mà vội vàng hớt hải kêu người làm đi tìm Kỳ Mộng Nhiên, còn bản thân đi chạy lên thư phòng tìm thiếu gia Văn Xuyên.
Cốc cốc cốc
" Vào đi".
Quản gia hớt hải nói " Thưa thiếu gia, lúc nãy Kỳ tiểu thư nói muốn đi dạo vườn, tôi quên mất bây giờ đang là giờ đi lại tự do của thú cưng của ngài nên lỡ đồng ý với cô ấy, tôi vừa cho người đi tìm rồi, chỉ là nếu con sói kia phát điên lên thì phải cần tới thiếu gia ngài ngăn lại".
Văn Xuyên nhướn mày tỏ vẻ không có chuyện gì " À, không sao đâu, kệ đi, nó sẽ không làm hại cô ấy".


Tuy nói là vậy nhưng cậu ta vẫn đứng dậy chậm rãi đi xuống vườn " Mà thôi, đằng nào cũng có chuyện muốn thông báo cho cô ấy".

Văn Xuyên không còn gọi Kỳ Mộng Nhiên là chị nữa kể từ ngày hôm đó.
Ở bên kia Kỳ Mộng Nhiên vuốt v e con vật t0 lớn, cô sờ tới tai nó vô tình sờ thấy có một lổ hổng trên vành tai của nó, cô chợt nhớ ra điều gì mà lật đệm thịt ở chân trước nó lên, thấy hoa văn trên đó vẫn ý hệt như lúc trước liền vui vẻ " Thì ra là mày à, bảo sao lại thân thiện với ta như vậy".

Kỳ Mộng Nhiên nhớ tới năm xưa khi làm nhiệm vụ bên Châu Âu, trong rừng rậm tuyết dày cô thì đang chạy trốn kẻ địch nên tìm thấy một cái hang liền chui vào để nấp.
Nào ngờ trong hang có một con sói tuyết trắng đang đẻ con, nó hình như bị thương nên hấp hối vô cùng khó chịu, nhìn thấy Kỳ Mộng Nhiên chui vào hang ổ của mình cũng chỉ đủ sức gừ lên mấy tiếng.

Kỳ Mộng Nhiên liền ra tay giúp con sói đỡ đẻ, tuy nhiên sau khi sinh xong thì sói mẹ cũng vì mất máu quá nhiều mà chết.

Kỳ Mộng Nhiên mang theo sói con lăn lộn mấy tháng cùng làm nhiệm vụ ở đó.

Khi sói con đã hơi lớn thật khó để bế theo, một lần bị kẻ địch truy đuổi, trong lúc nguy cấp cô vô tình gặp một người đi ngang qua liền đứa sói con cho người đó rồi đưa tất cả tiền mà cô có cho anh ta yêu cầu phải chăm sóc sói con thật tốt.

Sau này không tìm lại được người đó nên vốn cho rằng không thể gặp lại, không ngờ lại gặp lại nó ở sân vườn chỗ Văn Xuyên ở.

" Nhận ra rồi à" Văn Xuyên nhìn Kỳ Mộng Nhiên đang hồi tưởng chuyện xưa mà nói.
Kỳ Mộng Nhiên quay lại thực tại nhìn cậu ta đang đứng trước dựa vào tường " Cảm ơn cậu đã chăm sóc cho nó bấy lâu nay".
" Không cần cảm ơn, tôi cũng rất thích nó".

Văn Xuyên đáp.
Kỳ Mộng Nhiên nhướn mày trêu ghẹo, tâm trạng của cô hôm nay vì có bé sói này mà tốt hơn rất nhiều " Đó là cách cậu nói chuyện với người lớn hơn mình hai tuổi đó à?".
Văn Xuyên cười trừ, tuy vậy nhưng thấy cô có thể tươi cười trở lại trong lòng cũng thấy dễ chịu một chút " Đúng vậy, ai bảo cô ngốc như vậy!".
" Cậu!!!" Kỳ Mộng Nhiên bị cậu ta trọc cho canh lời.

Lúc này Văn Xuyên mới nói vào chủ đề chính " Người của tôi nghe ngóng được, đứa em gái của cô đang âm mưu chiếm lấy quyền thừa kế của Kỳ gia đấy, cả Kỳ gia đều phản đối nhưng cha của cô lại đồng ý, nghe nói mấy hôm nữa sẽ tổ chức một buổi tiệc tối tuyên bố chuyện này".
Kỳ Mộng Nhiên nhíu mày, cô vừa mới có ý nghĩ sẽ quay về tạ lỗi với ông bà, nhưng tuyệt không phải là với người cha này " Yên tâm, phần lớn gia sản nhà tôi đều vẫn nằm trong tay ông nội, chỉ cần ông nội biết tôi còn sống, nhất định cô ta sẽ không có cơ hội cướp đi đồ của Kỳ gia, tôi còn phải tới để trả lễ cho cô ta nữa chứ".


Bình luận

Truyện đang đọc