(QUYỂN 2) [XUYÊN CHẬM] SAU KHI ĐẠI LÃO VỀ HƯU

Editor: Đào Tử

______________________

"Nhiều như vậy?"

Liễu Diệp Tiên nghe khó xử.

"Các anh tổng cộng có bốn người, nếu mỗi người chỉ đem một ba lô vật tư khẳng định không vấn đề, nhiều như vậy..."

Cô rước lấy ánh nhìn chăm chú của bốn người sống sót.

"Có vấn đề gì? Không thể mang đồ vật đi? Không được! Những vật này đều là chúng tôi liều chết giữ được! Chúng tôi đi căn cứ biết có gì ăn không, nếu không thể mang đi, chúng tôi tình nguyện đợi ở đây, chết cũng phải làm quỷ chết no!" Người đàn ông tâm trạng kích động.

Liễu Diệp Tiên biết những người này hiểu lầm, vội vã giải thích với bọn họ.

"Ý tôi không phải vậy."

Người đàn ông tỉnh táo đôi phần, cặp mắt xám đen khô khốc yếu ớt nhìn Liễu Diệp Tiên.

Hắn liếm đôi môi phát hỏa khô nẻ của mình.

"Cô gái à, có lời gì cứ nói một hơi, hiểu lầm không tốt."

Liễu Diệp Tiên đang cúi đầu nhìn vết thương trên đùi thương binh, không chú ý ánh mắt người đàn ông lóe lên dị dạng.

Cô nói, "Xe tải cứu viện của chúng tôi kích cỡ có hạn, một lần chịu tải người sống sót có thể dư sức, nhưng không khả năng trống quá nhiều chỗ chứa vật tư. May mà hiện tại xe bị bỏ rất nhiều, lái một xe hàng lớn hơn một chút chắc có thể dọn hết tất cả đồ vật của các anh."

Người đàn ông nghe xong chỉ lắc đầu.

"Cái này không được, đạn trong tay chúng tôi sắp dùng hết, không thể..."

Dù một viên đạn hạ gục một con, bọn họ cũng không kiên trì lái xe đến căn cứ XX nổi.

Giọng Liễu Diệp Tiên ôn hòa hàm chứa kiên định.

"Chúng tôi dám xông tới cứu viện người sống sót, tất nhiên có thực lực nhất định, cam đoan sẽ hộ tống các người đến căn cứ XX."

Dị năng trị liệu của cô đặc biệt cường đại, hiệu quả trị liệu lộ rõ, mơ hồ có dấu hiệu đệ nhất thần nãi hệ trị liệu.

Chỉ qua vài câu đối thoại, vết thương trên đùi người bị thương khép lại non nửa, mọc ra thịt mới màu đỏ tươi.

Nhìn một màn này, người đàn ông âm thầm trao đổi ánh mắt với đồng bọn.

Ánh mắt giao lưu im ắng không kinh động Liễu Diệp Tiên.

【 Tiếp tục thăm dò! 】

Một người trong đó ám chỉ như thế.

Người đàn ông kế đó liền nói bóng nói gió, thăm dò nội tình đoàn người Liễu Diệp Tiên.

Trước tận thế hắn làm công việc tiêu thụ, biết ăn nói, thủ đoạn giao tế rất cao, lại bởi lớn lên mang khuôn mặt thành thật vô hại, loại gương mặt này trong giao tế nhân mạch tương đối chiếm tiện nghi, mặc kệ giao bằng hữu hay bàn chuyện làm ăn đều dễ chiếm được hảo cảm của người khác, giảm xuống phòng bị.

Liễu Diệp Tiên tuy là có thông minh thật, nhưng kinh nghiệm xã hội ít, lòng đề phòng lại bị chuỗi hệ liệt thao tác của người đàn ông giảm bớt đi nhiều.

Dù như thế, không nên nói cô vẫn không nói, ngược lại cười đánh trống lảng lập lờ qua.

"Các cô lợi hại ghê."

Khi người sống sót nghe bọn người Bùi Diệp từ XX căn cứ một đường đi đường cao tốc tới đây, không khỏi cảm khái một tiếng.

Trên mặt vừa nể vừa sợ, đáy lòng lại kéo còi báo động.

"... Bọn tôi không có lợi hại như các cô, nếu không có vật tư, đoán chừng khó lăn lộn ở căn cứ."

Bốn người sống sót kiên trì muốn mang vật tư, Liễu Diệp Tiên cũng không ngăn cản.

Vật tư ở tận thế quá trọng yếu.

Hiện tại cô không cần bôn ba vì vật tư, bởi vì cô có cái bàn tay vàng không gian linh tuyền, trước tận thế đến đã trữ đầy đủ vật tư.

Người sống sót khác không có điều kiện này.

Không có vật tư, bọn họ không thể sinh tồn tại tận thế.

"Được, bọn tôi đi thu dọn đồ đạc, tôi nhớ trạm xăng dầu có chiếc xe lớn."

Người bị thương giao cho Liễu Diệp Tiên trị liệu, ba người khác đi vận chuyển vật tư chuẩn bị rời đi.

Chính như lời bọn họ nói, vật tư trạm xăng dầu phong phú, chỉ dựa vào ba người bọn họ vận chuyển không biết cần bao nhiêu thời gian. Người đàn ông khẩn cầu Tề Thiên Thạc cũng qua giúp đỡ, đồng thời ám chỉ vật tư trạm xăng dầu không khả năng duy nhất một lần mang đi, Tề Thiên Thạc hỗ trợ có thể lấy đi một chút vật tư.

Tề Thiên Thạc thầm đưa mắt về phía Bùi Diệp.

Khi Bùi Diệp nghe người đàn ông nói bọn họ chỉ có bốn người, đuôi lông mày khẽ đè thấp thành vòng cung nhỏ khó nhận ra.

Nếu không nhờ năng lực quan sát của Tề Thiên Thạc nhạy bén, sợ là đã không ai phát hiện ít biểu lộ nhỏ này của Bùi Diệp.

"Anh đi hỗ trợ đi, kết thúc công việc càng sớm càng tốt, tôi cũng chẳng muốn qua đêm ngoài căn cứ đâu."

Bùi Diệp đưa tay vỗ vai trái Tề Thiên Thạc.

Cô dán lên vai trái Tề Thiên Thạc một người giấy nhỏ cắt thành từ cuốn bút kí.

Tạo hình người giấy nhỏ hệt như người bánh gừng, trông ngớ ngẩn ngờ nghệch.

Gió thổi qua, tay chân ngắn ngủn nhẹ lất phất hai lần.

Nếu không có vật gì đính nó lên quần áo Tề Thiên Thạc, sợ là đã bị thổi đi.

Tề Thiên Thạc cảm thấy lòng chợt lạnh.

Nét mặt hắn nghiêm túc không vui đưa tay gảy vai trái một cái, người giấy nhỏ ngược lại không rơi xuống.

"Đừng dán loạn đồ lên người tôi, nhựa cao su rất khó giặt sạch."

Dứt lời, Tề Thiên Thạc lại đẩy kính trên sống mũi lên.

Người đàn ông vây xem hết thảy cười ha ha một tiếng, thúc giục, "Đừng để ý cái này, chúng ta chuyển đồ xong trước đi."

Cỗ thân thể Bùi Diệp dáng dấp cao lớn, nhưng khó đỡ nổi khuôn mặt Tiểu Tú trắng mập một mảnh tròn trịa, trông một bộ dáng vẻ chỉ có mỡ không chút sức lực.

Vóc dáng Hướng Thụy Quân cũng khá cao, nhưng dưới lớp áo vận động bao phủ, nổi bật lên thân hình gầy gò nhỏ bé yếu ớt, không có tính nguy hiểm gì.

Bốn người sống sót liền gắn mác "Người mạnh nhất" tiểu đội lên người Tề Thiên Thạc.

Tuy dáng dấp Tề Thiên Thạc không có tính xâm lược nhưng hắn là nam.

Ấn tượng giới tính cố hữu khiến bọn họ nhận định Tề Thiên Thạc lợi hại nhất, đẩy hắn ra, ba cô gái khác không cần lo lắng.

"Trong hồ lô cậu bán thuốc gì thế?"

Hướng Thụy Quân thấy Liễu Diệp Tiên bên trong trạm xăng dầu trị liệu cho người ta, Tề Thiên Thạc bị đẩy đi vận chuyển vật tư, điều này không tốt lắm.

Bùi Diệp nghiêng mặt qua, tránh đi trạm xăng dầu.

Có thể bên trong có người hiểu khẩu hình miệng.

Cô sẽ không vì chi tiết nhỏ lật xe.

"Có mờ ám —— Bọn họ có vấn đề, chúng ta biết đâu có thể đen ăn đen."

Xăng là vật tư quan trọng sau đồ ăn nước uống nước.

Xăng bên trong trạm xăng dầu nhiều hơn đồ ăn.

Tại tận thế trật tự sụp đổ, xăng gần như là tài nguyên không thể tái sinh, dùng bao nhiêu là bớt bấy nhiêu.

Cô sẽ không chủ động đi cướp đoạt, nhưng nếu có mắt còn đụng phải cửa, đương nhiên cô chẳng ngại thu một đợt phí tổn thất tinh thần.

"Có mờ ám, vậy cậu còn —— "

Liễu Diệp Tiên và Tề Thiên Thạc chẳng phải nguy hiểm?

Bùi Diệp cười nhạo.

"Yên tâm, mình chưa từng lật thuyền trong mương đâu."

Nếu không có lòng tin, sao cô đẩy bọn người Liễu Diệp Tiên ra được.

"Vả lại, bọn họ cũng đang do dự muốn động thủ hay không."

Thiện ác chỉ trong một ý nghĩ.

Nếu không động thủ, vậy là không làm ác, Bùi Diệp không có lý do chủ động gϊếŧ người còn chưa phạm tội.

Nếu bọn họ động thủ, đánh chết không oán!

"Bên trong trạm xăng dầu có bảy người, bọn họ lại nói chỉ có bốn người sống sót, động cơ giấu diếm là gì?"

Hướng Thụy Quân âm thầm xiết chặt chuôi đao.

Mấy người sống sót này hiện tại còn giấu diếm, nói rõ bọn họ không thật lòng tin tưởng mình, tỉ lệ động thủ cao hơn không động.

Vật tư rất nhiều, không gian xe chứa không hết.

Mấy người đồng tâm hiệp lực dốc đầy toa xe, nhìn vật tư còn lại, bốn người sống sót lộ ánh mắt đau lòng.

Bùi Diệp thấy thế mày giương nhẹ.

"Chuẩn bị xong, đi thôi."

Một tên người sống sót trong đó đỡ người bị thương chuẩn bị lên xe.

Đúng vào lúc này, phòng thay đồ siêu thị trạm xăng dầu đột nhiên truyền đến một trận tiếng va đập kèm tiếng nghẹn ngào.

"Tiếng gì vậy?"

Liễu Diệp Tiên dừng bước lại quay đầu.

Người đàn ông cách Bùi Diệp gần nhất sắc mặt chợt biến.

Hắn lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, móc súng ngắn đặt ở bao đùi ra phóng tới Bùi Diệp bóp cò súng.

Một giây sau, tiếng súng vang lên! 

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi