A MẠCH TÒNG QUÂN

Sau khi quân Bắc Mạc vào thành, đặc biệt là sau khi Trần Khởi nhiều lần chỉnh đốn quân kỷ, thậm chí chém vài quan quân vì vi phạm kỉ luật, lúc này mới khống chế được tình hình trị an trong thành Dự Châu. Nhưng cùng là quân nhân nên Thạch Đạt Xuân hiểu rất rõ ràng, người Bắc Mạc là quân xâm lược, giết người, đốt phá, cưỡng hiếp được coi là quyền lợi của bọn họ, chẳng lẽ vài thứ quân kỷ là có thể khống chế được sao! Cái gọi là quân kỷ nghiêm minh chẳng qua cũng chỉ là bề ngoài, là một biện pháp tuyên truyền, chỉ khiến cho mấy chuyện khó coi sẽ phát sinh ở chỗ tối mà thôi.

Nhưng hôm nay, hai nhân vật anh hào trong quân Bắc Mạc như Thường Ngọc Thanh lại đương nhiên vũ nhục con gái Nam Hạ trên đường, thật không khác gì một cái tát vang dội, giáng thẳng vào mặt của Thạch Đạt Xuân, giáng thẳng lên mặt của những quan quân theo Thạch Đạt Xuân phản quốc, đau rát vô cùng.

Trong mắt Thạch Đạt Xuân lửa giận dần dần bốc lên, ngón tay nắm trên chuôi kiếm trở nên trắng xanh, hiển nhiên phải dùng lực rất lớn mới khống chế được bản thân không rút kiếm ra, lớn tiếng nói: “Thường tướng quân, thỉnh tự trọng!”

Thường Ngọc Thanh vốn cũng bị biến cố bất ngờ khiến cho có chút nổi giận, nghe Thạch Đạt Xuân nói như thế, mày kiếm giương lên vừa muốn nói chuyện, đột nhiên cảm thấy thắt lưng chợt lạnh, thân thể không khỏi cứng đờ, sau đó chậm rãi cúi đầu nhìn lên mặt A Mạch. Trên gương mặt của nàng vốn trát nhiều son phấn, đỏ lên một cách phàm tục. Nhưng trán thì trắng bệch, không thấy chút huyết sắc, mồ hôi rịn ra, thỉnh thoảng lại chảy xuống, thấm vào trong vạt áo choàng đen thẫm.

Một bàn tay anh ta còn nắm cổ tay nàng đặt ở sát bên người, một tay khác cầm áo choàng trùm lấy vai nàng, hai người thân cận quá mức, gần đến nỗi chính anh ta cũng không cách nào có thể nhìn thấy ở dưới thắt lưng anh ta, ở giữa hai người lúc này, là một lưỡi đao đang kề sát.

Cả người A Mạch đều bị anh ta dùng áo choàng che chắn ở bên trong, đầu vô lực tựa trên vai anh ta, chỉ đạm mạc nhìn Thường Ngọc Thanh, khóe môi kề sát anh ta nhẹ nhàng mấp máy, thốt ra những thanh âm rất nhỏ mà chỉ anh ta mới có thể nghe được, khàn khàn nhưng lại rõ ràng từng chữ: “Tướng quân, nếu không muốn bị mổ bụng, liền làm theo những lời ta nói.”

Bởi vì gần đây không có chiến sự, lại là ở trong thành, cho nên Thường Ngọc Thanh cũng không mặc trọng giáp, chỉ là một thân chiến bào nhẹ nhàng, thậm chí ngay cả trường thương cũng không mang theo, trên người chỉ dắt một thanh loan đao bên hông.

Loan đao Bắc Mạc là sản vật nổi tiếng thiên hạ, lưỡi dao sắc bén, có một số gần như đạt đến đường cong hoàn mỹ, có thể cắt đứt hết thảy.

Thứ mà vài lần A Mạch muốn đoạt chính là cái chuôi này đao, đáng tiếc những lần trước đều không thành công, sau lại bị Thường Ngọc Thanh chặn quần áo trước ngực che lại cảnh xuân phong vô hạn, liền xuất hiện ý đồ đoạt đao. Lúc ấy, Thường Ngọc Thanh chỉ nghĩ nàng là vì xấu hổ và giận dữ nên muốn tự vẫn, cho nên chỉ chế trụ cổ tay nàng kéo đến bên sườn của mình. Anh ta chẳng thể ngờ được là một nữ nhân mà vạt áo trước ngực bị xé toạc, trong khi nhào vào lòng một người đàn ông xa lạ, lại còn có thể nhớ đến việc đoạt đao.

Cho nên, anh ta đã quá sơ ý.

Đáng tiếc, A Mạch lại chưa từng quá sơ ý, vừa rồi khi đoạt đao, bị anh ta chế trụ cũng chỉ là cánh tay trái đã bị thương, còn cánh tay phải của nàng vẫn rất tốt, vẫn đang che ở trước ngực. Hiện tại, chính cánh tay phải này đang vững vàng nắm thanh loan đao đặt ở trước thắt lưng của anh ta, chỉ khẽ dùng sức một cái, lưỡi dao liền rất nhẹ nhàng cắt qua lớp quần áo, làm cho anh ta cảm nhận được cảm giác mát lạnh đặc thù của kim loại.

Đầu tiên là lạnh, sau đó mới là đau.

Anh ta liền nắm chặt cánh tay đang bị chế trụ của nàng, chạm vào vết thương trên đầu vai, cảm thấy thân thể trong lòng của anh ta run lên.

“Ha ha…… Ta không ngại…… cùng tướng quân chết chung một chỗ.” Nàng cúi đầu cười cười, thanh âm có chút thoang thoảng, trên trán túa ra những giọt mồ hôi lớn hơn, sau đó lưỡi đao lại cứa sâu hơn một chút: “Ngươi nói là ta chết vì đau trước, hay là bụng tướng quân bị cứa đứt trước?”

Mọi người không biết được huyền cơ bên trong chiếc áo choàng, Thạch Đạt Xuân thấy Thường Ngọc Thanh vẫn trầm mặc, liền nói: “Thỉnh tướng quân thả nữ tử này ra!”

“Không cần để ý đến ông ta, tiếp tục đi!” A Mạch thấp giọng nói.

Thường Ngọc Thanh dùng sức mím môi, tầm mắt rời khỏi khuôn mặt của A Mạch, lạnh lùng liếc mắt nhìn Thạch Đạt Xuân một cái: “Tránh ra!”

Mọi người ngẩn ra, tuy rằng đều biết Thường Ngọc Thanh tính tình cao ngạo, khinh thường việc kết giao cùng phản tướng Thạch Đạt Xuân, nhưng hằng ngày làm việc cũng không quá bừa bãi. Sự việc hôm nay, trước bất luận ai đúng ai sai, chỉ sợ loại thái độ mạnh mẽ này của anh ta nếu đến tai nguyên soái, sợ là cũng muốn bị chọc tức.

Thạch Đạt Xuân cầm kiếm đứng bên đường không nhúc nhích.

Con mắt Thôi Diễn vòng vo xoay chuyển, hướng về phía Thạch Đạt Xuân cười nói: “Thạch tướng quân hiểu lầm rồi, hai người này đều là mật thám, do chúng ta vừa mới bắt được, muốn trở về để tra hỏi.”

Giờ này khắc này, Thạch Đạt Xuân cũng dần dần bình tĩnh lại, biết hiện tại căn bản không phải là thời điểm cùng bọn họ đối nghịch, hơn nữa ông ta chẳng qua chỉ là một viên phản tướng Nam Hạ, quân chức lại thấp hơn so với Thường Ngọc Thanh, làm sao có tư cách cùng Thường Ngọc Thanh tranh chấp, vừa rồi cũng là nhất thời phẫn nộ mà mất đi lý trí, nên đâm lao đành phải theo lao. Hiện tại thấy Thôi Diễn bắc cho cái bậc thang, liền thuận thế xuống nước, hướng về phía Thường Ngọc Thanh nói: “Nếu là mật thám, xin mời tướng quân đem giao cho quân tình thẩm tra xử lí.”

Thường Ngọc Thanh thản nhiên nói: “Nếu như ta không muốn giao thì sao?”

Thạch Đạt Xuân ngẩn ra, trầm giọng trả lời: “Thường tướng quân tự mình thẩm vấn mật thám cũng không phải là không thể, bất quá Thạch mỗ sẽ căn cứ tình hình thực tế hồi báo cho nguyên soái.”

Thường Ngọc Thanh khinh thường cười cười: “Xin cứ tự nhiên.”

Thạch Đạt Xuân hướng anh ta chắp tay chào, rồi xoay người lên ngựa đi mất.

Thôi Diễn nhìn Thạch Đạt Xuân dần biến mất ở góc đường, quay đầu lại có chút khó hiểu nhìn về phía Thường Ngọc Thanh: “Thường đại ca, rốt cuộc làm sao vậy?”

Thường Ngọc Thanh nhãn thần càng lạnh lẽo hơn, không trả lời câu hỏi của Thôi Diễn, chỉ cúi thấp đầu, hỏi A Mạch: “Sau đó thì sao?”

Anh ta cách nàng rất gần, môi gần như chạm vào tóc mai của nàng, lọt vào mắt người bên ngoài trông giống như là tình nhân, vành tai và tóc mai chạm vào nhau. Thôi Diễn càng xem càng choáng váng, tay cầm dây cương lập tức trở nên cứng đờ.

“Thả nam nhân đi cùng ta.” A Mạch thấp giọng nói: “Đừng đưa mắt nhìn đi nơi khác làm gì, nhìn ta!”

Thường Ngọc Thanh châm chọc cười cười, cúi đầu nhìn vào mắt A Mạch, phân phó thuộc hạ nói: “Thả nam nhân kia ra.”

Thuộc hạ sửng sốt, nhưng mệnh lệnh của Thường Ngọc Thanh thì không thể căn vặn là tại sao, cho nên cũng không dám hỏi nhiều, liền cởi trói cho Trương Nhị Đản còn đang hôn mê, ném xuống dưới ngựa. Trương Nhị Đản bị ném mà tỉnh lại, thấy A Mạch bị Thường Ngọc Thanh ôm, vội vàng vọt đến, lại bị thuộc hạ của Thường Ngọc Thanh ngăn cản, chỉ thẳng mũi thương lạnh như băng vào yết hầu của anh ta.

A Mạch khẽ nhếch khóe môi: “Thả anh ta đi, ai cũng không được đi theo.”

“Cứ đi như vậy sao?” Thường Ngọc Thanh nhẹ giọng hỏi: “Không cần cho anh ta một con ngựa à? Chân người không thể chạy nhanh bằng chân ngựa.”

“Không nhọc tướng quân phải lo lắng.” A Mạch nói, nàng cười lạnh, coi nàng là kẻ ngốc sao? Nếu chỉ là một mình Trương Nhị Đản e rằng còn có thể đi ra khỏi thành, nếu để một dân thường Nam Hạ cưỡi chiến mã Bắc Mạc mà còn có thể thuận lợi ra khỏi thành thì trừ khi binh lính giữ thành đều là đồ ngốc.

Trương Nhị Đản không hiểu tại sao cho nên đưa mắt nhìn A Mạch, đáng tiếc chỉ có thể nhìn thấy tóc của nàng tán loạn lộ ra ngoài áo choàng, ngay cả sắc mặt cũng không nhìn thấy. Bất quá còn nhớ rõ A Mạch đã phân phó trước rằng, mặc kệ nhiệm vụ có hoàn thành hay không, còn sống đi ra khỏi thành mới là mục đích cuối cùng của bọn họ, cho nên cũng không hỏi, xoay người lẩn vào trong ngõ nhỏ, tìm con đường gần nhất ra khỏi thành.

“Ngươi thì thế nào? Không đi cùng sao?” Thường Ngọc Thanh lại hỏi.

“Không, chúng ta chậm rãi đi lên phía trước.” A Mạch thấp giọng nói, lời vừa ra khỏi miệng, không khỏi hít vào vài hơi lạnh, loan đao trong tay cũng ép xuống: “Tướng quân tốt nhất đừng động vào miệng vết thương của ta nữa, bằng không ta đau một phần tất nhiên sẽ làm ngài đau theo ba phần.”

Thường Ngọc Thanh cau mày, không thèm nhắc lại, gót chân nhẹ nhàng thúc xuống con Dạ Chiếu Bạch, chậm rãi tiến lên. Miệng vết thương của anh ta mặc dù không sâu, nhưng có chút rộng, máu theo lưỡi đao chậm rãi chảy ra, thấm vào quần áo, đáng tiếc đều bị chiếc áo bào rộng thùng thình kia che khuất nên nhìn không ra, mặc dù có chút máu rớt trên mặt đất, mọi người lại đều tưởng là từ miệng vết thương của nàng kia chảy ra, căn bản không nghĩ đến một người như Thường Ngọc Thanh lại bị thương dưới tay của một nữ tử.

Mọi người mặc dù thấy khó hiểu đối với hành vi của anh ta, cũng thấy có chút gì đó không thích hợp, lại không biết là anh ta đang bị A Mạch bắt cóc.

Dạ Chiếu Bạch nhận biết đường, đi đến bậc thang trước phủ thì tự động ngừng lại, Thường Ngọc Thanh không xuống ngựa, bình tĩnh ngồi nhìn sắc mặt A Mạch càng ngày càng trắng. Nàng bị thương trước, lại là nữ tử, miệng vết thương trên vai vẫn chảy máu, chẳng cần anh ta phải làm cái gì, chỉ cần cứ như vậy kéo dài một hồi, nàng sẽ vì mất máu quá nhiều mà ngất đi.

Trong lòng A Mạch cũng hiểu rõ, cho nên cố gắng không để cho bản thân mình ngất đi trước khi ra khỏi thành, tính ra Trương Nhị Đản hẳn là đã thoát rồi, đến lúc nàng nên thoát thân thôi. Kỳ thật, nàng để cho Trương Nhị Đản đi trước cũng không phải chỉ vì quên mình vì người khác, nàng có tính toán của riêng mình, nếu để cho Thường Ngọc Thanh đồng thời đưa hai người bọn họ cùng ra khỏi thành, tất nhiên sẽ khiến cho người khác chú ý, làm sao có thể đưa trượng phu ra khỏi thành sau khi cướp đoạt vợ người ta? Một mình Trương Nhị Đản ra khỏi thành, sau đó Thường Ngọc Thanh sẽ mang nàng ra theo, khả năng này sẽ ổn thỏa hơn một ít, vệ sĩ ở cửa thành thấy Thường Ngọc Thanh mang theo một nữ tử ra khỏi thành, sợ là ngay cả hỏi cũng không dám hỏi, chỉ cho là Thường tướng quân đưa nữ tử ra khỏi thành dắt ngựa đi dạo.

“Thỉnh tướng quân hiện tại một mình đưa ta ra khỏi thành, nhưng tốt nhất vẫn là đừng để cho người khác biết bị ta bắt cóc, ta nghĩ tướng quân cũng đâu muốn chính mình không dậy nổi nữa, có phải hay không?” A Mạch cúi đầu cười nói.

Thường Ngọc Thanh trả lời cực kỳ rõ ràng: “Phải!” rồi phân phó mọi người một tiếng là không được đi theo, liền quay ngựa đi dọc theo đường cũ.

Mọi người lập tức liền sững sờ ở nơi đó, không rõ Thường Ngọc Thanh nói “Phải” cái gì, càng buồn bực vì đã đến cửa phủ rồi lại quay lại. Thôi Diễn giật mình, đưa mắt cho người bên cạnh, rồi lẳng lặng đi theo phía sau, cách xa hai người.

A Mạch ở trong lòng Thường Ngọc Thanh, mặc dù không nhìn thấy những người ở đằng sau, nhưng cũng biết người Bắc Mạt không phải là kẻ ngốc, Thường Ngọc Thanh liên tiếp có những hành động khác thường tất nhiên sẽ dẫn đến sự hoài nghi của bọn họ, nếu không có người đi theo mới là lạ. Mặc dù nghĩ như vậy, A Mạch lại vẫn không nói gì, tay phải vẫn nắm chặt chuôi đao, không dám lơi lỏng nửa phần. Nam nhân tên là Thường Ngọc Thanh trước mặt này có biệt danh là “Sát tướng”, nàng chẳng qua là thắng vì đoạt được tiên cơ, chỉ hơi vô ý một chút sẽ tan xương nát thịt trong tay anh ta.

“Làm phiền tướng quân nhanh một chút, máu của ta tuy nhiều, nhưng không ai lại có thể chảy máu mãi như vậy được, có phải hay không?” A Mạch cười nói, đao lại nhẹ nhàng ấn xuống.

Thường Ngọc Thanh nhíu nhíu đầu mày lại, nở nụ cười, hai chân kẹp bụng ngựa, khiến cho Dạ Chiếu Bạch chuyển sang chạy nước đại, nói: “Bụng ta cũng không dày như vậy, thỉnh phu nhân xuống tay có chừng mực, đừng để cho bụng ta mở toang ra.”

Bình luận

Truyện đang đọc