A MẠCH TÒNG QUÂN

Khi Thường Ngọc Thanh trở lại trong phủ thì trời đã tối đen, thị vệ trong phủ đã sớm chuẩn bị xong cơm chiều chờ ở đó. Thường Ngọc Thanh ăn được mấy miếng, đột nhiên nhớ tới A Mạch, liền hỏi thị vệ: “Nữ nhân kia chắc là chịu ăn cơm uống thuốc chứ?”

Thị vệ nghe vậy thì sửng sốt, rồi cung kính đáp: “Thưa vâng, lão bà tử nói nàng thật ra rất phối hợp.”

Thường Ngọc Thanh gật gật đầu, không nói thêm nữa, tiếp tục ăn cơm. Thị vệ kia sắc mặt đã có chút cổ quái, nhớ tới lời lão bà tử kia nói, nữ nhân đó uống thuốc, ăn cơm có thể dùng từ phối hợp để hình dung, quả thực rất tích cực, bà ta đưa cho cái gì ăn cái đó, ngay cả khuyên bảo cũng không cần phải khuyên bảo. Xem dáng vẻ đó, đúng là một phạm nhân giác ngộ rất cao, an phận ăn no ngủ kĩ!

Thường Ngọc Thanh dùng cơm xong, thị vệ lại bưng một chén thuốc đen sì sì ra, thấy Thường Ngọc Thanh cau mày kiếm, vội vàng giải thích: “Tướng quân, Thôi giáo úy lúc sắp đi đã nói lại rằng ngài phải uống hết chén thuốc này, nếu không anh ta bắt buộc phát đưa lang trung đến đây.”

Thường Ngọc Thanh vừa nghe đã thấy loại khẩu khí vô lại này thật giống Thôi Diễn, liền trầm mặc đón lấy chén thuốc, một hơi uống hết, thị vệ vội vàng đưa một chén trà đến, Thường Ngọc Thanh lại không cầm, chỉ hỏi: “Nữ nhân kia đâu?”

Thị vệ trả lời: “Vẫn ngủ trong phòng của ngài.”

Thường Ngọc Thanh đứng dậy đi về phòng ngủ của mình, lúc vừa đi tới cửa thì đụng mạnh vào lão bà tử vừa từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Thường Ngọc Thanh lại vén áo thi lễ. Thường Ngọc Thanh còn chưa kịp mở miệng, lão bà tử kia ngược lại đã mở miệng trước, thấp giọng cười nói: “Vận khí kém thật, đúng lúc bỏ trốn thì tướng quân lại trở về.”

Thanh âm tuy có chút khàn khàn nhưng lại là của một người trẻ tuổi, đúng là A Mạch trong lớp quần áo của lão bà tử.

Thường Ngọc Thanh khẽ cười, đưa mắt nhìn A Mạch, xốc rèm cửa bước vào trong phòng, thấy chăn trên giường phồng lên, giống như có người đang nằm, thị vệ liền hất chăn lên, thấy lão bà tử đã bị lột hết sạch quần áo, bất tỉnh nhân sự nằm đó, đoán chừng đã bị A Mạch đánh cho hôn mê. Thường Ngọc Thanh quay đầu nhìn A Mạch đang bước vào, hỏi: “Vừa rồi vì sao không chạy?”

Tròng mắt A Mạch xoay chuyển, nói: “Tướng quân đã trở lại, có chạy cũng không thoát, nếu chạy không thoát, thì còn cố chạy làm gì.”

Thường Ngọc Thanh gật gật đầu:“Không sai, nhưng thật ra cũng rất rõ ràng.”

Anh ta phất phất tay, kêu thị vệ cứu tỉnh lão bà tử kia dậy, bà ta sau khi tỉnh lại vẻ mặt vẫn mê mang, không hiểu vì sao bản thân mình lại ngủ trên giường của Thường Ngọc Thanh, mặc dù không rõ là xảy ra chuyện gì, nhưng sắc mặt lập tức trắng bệch, quỳ xuống dập đầu cầu xin Thường Ngọc Thanh tha thứ. Thường Ngọc Thanh chán ghét nhíu nhíu mày, cho thị vệ đưa bà ta đi ra ngoài, thuận tiện thay đổi chăn đệm trên giường.

A Mạch đưa mắt lạnh lùng nhìn một lát, chủ động hỏi Thường Ngọc Thanh: “Thường tướng quân, ta có vấn đề này muốn hỏi tướng quân cho rõ ràng.”

Thường Ngọc Thanh cười lạnh, nói: “Ngươi hiện tại chẳng qua chỉ là một tù nhân, có tư cách gì mà đòi hỏi bản tướng phải trả lời cho rõ ràng?”

“Chỉ cần ta còn sống thì vẫn còn có tư cách để hỏi.” A Mạch không nhanh không chậm trả lời: “Rơi vào tay tướng quân, ta muốn biết là ta có hy vọng còn sống nữa hay không.”

Thường Ngọc Thanh bất động thanh sắc, thản nhiên hỏi: “Có thì thế nào, mà không thì thế nào?”

A Mạch cười thành tiếng, nói: “Tướng quân hỏi thật kỳ quái, nếu tướng quân hứa ta có thể giữ lại mạng sống, ta tự nhiên là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn(1). Nếu ngay cả mạng sống cũng không còn, ta đây còn phí võ mồm để làm chi? Chết là hết chuyện, cũng khỏi phải khiến cho tướng quân phải phiền lòng.”

Thường Ngọc Thanh cười cười, nói: “Nếu như ta không giữ chữ tín thì sao? Chờ ngươi nói xong ta cũng vẫn giết ngươi, ngươi chẳng phải là mất công sao, sau khi nói…” Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi, lạnh giọng nói: “Ngươi cho là ngươi muốn chết là có thể được chết hay sao?”

A Mạch nghiêm mặt nói: “Tướng quân sẽ không bội tín, tướng quân là thống soái ngàn quân, là bậc trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, sẽ không nói mà không giữ lời với một nữ nhân. Về phần ta, theo như lời tướng quân, có chết hay không, cũng không phiền tướng quân phải lo lắng, ta nghĩ tướng quân có lẽ đã nghe thấy những chuyện như là thích khách khi đi vào nơi hung hiểm, trong miệng đều dấu một túi thuốc độc, không muốn chịu sự tra tấn mà tự vẫn chết.”

Thân hình Thường Ngọc Thanh chợt động, A Mạch nhanh chóng ngửa người ra sau, cười nói: “Tướng quân không cần thử tốc độ của ta, ta nghĩ trước khi bản thân bị tướng quân chế trụ thì đã cắn nát túi thuốc rồi.”

Thường Ngọc Thanh cười lạnh một tiếng, lại lần nữa ngồi dựa trở lại trên ghế, yên lặng đánh giá A Mạch.

A Mạch cười cười, còn nói thêm: “Nếu ta đã nói cho tướng quân điều này, tất nhiên là không muốn chết, tướng quân không cần phải bức ta, dù sao ta chết thì tướng quân cũng chằng được lợi lộc gì.”

“Ngươi là ai?” Thường Ngọc Thanh đột nhiên hỏi.

“Sát thủ.” A Mạch không hề do dự trả lời.

“Giết ai?” Thường Ngọc Thanh lại hỏi.

“Nguyên thủ thành Dự Châu, tướng Thạch Đạt Xuân.” A Mạch thản nhiên đáp.

Thường Ngọc Thanh cười nhạo một tiếng, nói:“Chỉ bằng thân thủ của ngươi?”

Sắc mặt A Mạch không chút thay đổi, đáp: “Giết người không thể chỉ dựa vào thân thủ, thân thủ cùng thủ đoạn là hai chuyện khác nhau, thân thủ tốt chưa chắc đã giết được người, mà cần phải có thủ đoạn cao minh.”

Thường Ngọc Thanh hiển nhiên không tin lời A Mạch, cười châm chọc, cố ý nói thêm: “Nếu muốn giết ông ta, sao ban ngày khi ở trên đường không hướng ông ta cầu cứu rồi nhân cơ hội giết ông ta luôn, vì sao còn muốn vọng tưởng bắt cóc bản tướng ra khỏi thành.”

A Mạch nhếch môi, thản nhiên đáp: “Ta không muốn cùng ông ta đồng quy vu tận, ta chỉ là một tiểu nữ, không có tinh thần dân tộc đại nghĩa cao như vậy, ta giết ông ta chính là vì bạc, nếu ngay cả mạng sống cũng không còn, thì tiền bạc còn có ý nghĩa gì.”

Thường Ngọc Thanh trầm mặc, có chút đăm chiêu nhìn A Mạch, sau một lúc lâu, anh ta đột nhiên nhẹ giọng hỏi: “Ai có tiền đều có thể gặp ngươi mua tính mạng?”

A Mạch nở nụ cười, đáp: “Đó là điều đương nhiên, có tiền là đại gia, ngài bỏ tiền, ta đi lấy tính mạng người mà ngài cần, đây là đạo lý mua bán, tiền nào của nấy, thập phần sòng phẳng.”

“Sòng phẳng……” Thường Ngọc Thanh lặp lại, đột nhiên nhẹ nhàng nở nụ cười, giương mắt nhìn A Mạch nói: “Nếu như vậy, ta cũng muốn cùng ngươi làm một vụ mua bán.”

A Mạch trong lòng có chút chột dạ, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lẳng lặng chờ Thường Ngọc Thanh nói nốt…

————– Phân cách tuyến —————

Thường Ngọc Thanh tự rót một chén trà lạnh, uống một ngụm, thần sắc lạnh nhạt hỏi: “Ngươi cũng biết chủ soái trong quân Bắc Mạc của ta là ai?”

Đầu ngón tay A Mạch theo bản năng khẽ co lại một chút, cố gắng tự ổn định âm điệu rồi trả lời thật tự nhiên: “Tất nhiên là biết, đó là danh tướng đương thời, nguyên soái Trần Khởi.”

“Danh tướng đương thời?” Thường Ngọc Thanh khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra một nét cười châm chọc, nói tiếp: “Không sai, chính là tân nguyên soái Bắc Mạc ta, Trần Khởi – Trần tướng quân.” Thân thể anh ta thoáng ngả về phía trước, thú vị nhìn A Mạch, hỏi: “Vụ mua bán này ngươi có dám nhận không?”

A Mạch nở nụ cười, đưa ánh mắt trong suốt, rạng rỡ nói: “Thường tướng quân hỏi lạ, chỉ cần ngài dám trả giá, ta tất nhiên dám nhận.”

“Giá?” Thường Ngọc Thanh cười nhạo một tiếng.

A Mạch ra vẻ khó hiểu nhìn về phía Thường Ngọc Thanh, ngạc nhiên nói: “Tướng quân cười cái gì?”

Thường Ngọc Thanh dựa người lại trong ghế, cười thật sảng khoái, đáp: “Cái giá ta đưa ra tất nhiên sẽ làm ngươi vừa lòng.”

A Mạch không khỏi nhướn mày: “Vậy sao?”

Thường Ngọc Thanh thu lại ý cười, trên khuôn mặt lạnh lùng lập tức xuất hiện vài phần sát khí, nhẹ giọng nói: “Mạng của ngươi.”

A Mạch khẽ giật mình, lập tức hiểu được ý của Thường Ngọc Thanh, không khỏi cười khổ, được đấy chứ, cái giá này trả cho nàng đúng là đã đủ cao. Thường Ngọc Thanh tính toán tốt lắm, dùng mạng của nàng đổi lấy mạng của Trần Khởi. Đổi lấy ư, đó là kiếm lấy thì đúng hơn, không phải là đổi, anh ta đâu có mất gì. A Mạch sau khi trầm mặc thật lâu, rốt cục cười khổ nói: “Cái giá như vậy ta còn có thể nói là không hài lòng sao, còn phải ngại là sinh mệnh của mình sao quá dài, tướng quân tính toán tốt lắm, tại hạ bái phục.”

Thường Ngọc Thanh thản nhiên nhếch khóe miệng cười, cũng không thốt ra sự tán thưởng từ nội tâm đối với A Mạch, anh ta yên lặng nhìn A Mạch một lúc, đột nhiên hỏi: “Ngươi không hỏi ta vì sao muốn mua mạng của hắn?”

A Mạch lắc lắc đầu: “Không hỏi, đây là nguyên tắc.”

Thường Ngọc Thanh đột nhiên nở nụ cười, có chút không có hảo ý, hỏi: “Nữ nhân như ngươi muốn giết người thì sẽ dùng biện pháp gì?”

A Mạch nhìn anh ta một cái, thản nhiên nói: “Dùng sắc cũng tốt, mà dùng độc cũng tốt, cái này không nhọc tướng quân phải lo lắng .”

“Khi nào thì có thể động thủ?” Thường Ngọc Thanh lại hỏi.

A Mạch theo bản năng sờ sờ vết thương trên vai, cười khổ nói: “Ngài thế nào cũng phải cho ta hai ngày để dưỡng thương chứ? Bằng không với bộ dáng này của ta cho dù có cởi hết, thì e rằng cũng không dụ dỗ được Trần nguyên soái đâu?”

Khóe miệng Thường Ngọc Thanh nhếch lên, nhìn A Mạch như thể đánh giá một món hàng: “Như ngươi muốn, chẳng qua ta cho ngươi một lời khuyên, tốt nhất vẫn không nên dùng sắc, sợ là không có tác dụng .”

A Mạch cũng cười, đưa tay cởi vạt áo trước ngực, thấp giọng nói: “Ngài chưa thử qua, làm sao biết được?”

Thường Ngọc Thanh ngẩn ra, con ngươi chợt lạnh.

A Mạch lại dừng động tác, nhìn Thường Ngọc Thanh cười nhạo nói: “Bất quá, nếu tướng quân đã có lời khuyên này, ta đương nhiên phải nhớ kỹ.” Nàng yên lặng sửa sang lại vạt áo, mỉm cười tự giễu, nói: “Tướng quân, không có chuyện gì thì cũng chẳng có ai thích cởi quần áo của mình. Nếu còn có sự lựa chọn khác, cũng không ai muốn lưu lạc mà phải dùng sắc để đánh đổi. Đạo lý này bất luận là nam hay nữ cũng thế mà thôi, ngài nói có đúng không? Tướng quân!”

Thường Ngọc Thanh khóe miệng khẽ nhíu lại, chỉ lẳng lặng đưa ánh mắt lạnh lùng đánh giá A Mạch, cũng không nói gì.

A Mạch nhìn thẳng Thường Ngọc Thanh, thản nhiên nói: “Khi còn có thể dùng đao, ta sẽ không dùng độc, nếu có thể dùng độc ta sẽ không bao giờ dùng sắc. Tướng quân, ngài thân thể cao quý, sinh ở tại danh môn. Thân thể này của ta mặc dù đê tiện, nhưng cũng do cha sinh mẹ dưỡng, không dễ dàng gì, không phải là ta không dễ dàng, mà là bọn họ không dễ dàng, nếu có thể không cần giày xéo nó, ta sẽ tận lực không giày xéo.”

Thường Ngọc Thanh lẳng lặng nhìn A Mạch, ánh mắt thâm sâu như đáy hồ, vạn trượng dương quang đều không chiếu lộ thanh sắc. Một lúc lâu sau, anh ta mới chậm rãi mở miệng: “…… Còn có yêu cầu gì không?”

A Mạch tươi cười ôn hòa mà trong trẻo, một bờ môi cong liền lọt vào trong đáy mắt, nàng nhẹ giọng hỏi: “Tướng quân có thể cho người mang nước ấm cho ta được không? Ta chỉ muốn tắm một cái.”

Đúng vậy, nàng hiện tại thầm nghĩ được trầm mình tắm trong nước ấm, một nhu cầu giản dị nhưng lại quá xa xỉ lúc này hiện lên trong đầu, là một khao khát hiếm khi có thể thực hiện được khi ở trong quân doanh, có thể tắm một cái, dùng làn nước ấm để tẩy rửa…… Sau đó…… sạch sẽ đi gặp…… Trần Khởi……

——————–

Chú thích:

1- Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: biết thì sẽ nói, nhất định sẽ không giấu diếm

Bình luận

Truyện đang đọc