ĐẶC VỤ TRỌNG SINH: XUYÊN NHANH THÀNH NỮ THẦN TOÀN NĂNG



Nhóm dịch: Chiêu Anh Các



Edit: Trang Rain



Beta: Angela



Ở trận đấu ngoại trừ Bạch Thiên hộ, những người hiểu về cờ cũng không phải là số ít.



Nhóm người trí thức Diệp Hoài Cẩn dường như đã sớm nín thở khi Diệp Thiều Hoa cùng Bạch Trăn Trăn đọ sức, đặc biệt là sau khi Diệp Thiều Hoa để con đường sống sau lối chết, thẳng thắn lưu loát, hầu như những ai nhìn thấy ánh mắt của Diệp Thiều Hoa đều mang đầy sự kính sợ.



Nhưng ở vị trí của Bạch Trăn Trăn chắc chắn đã ngây ngốc rồi, điều này làm sao có thể? Bàn cờ này không phải là mấy trăm năm sau mới có người hiểu ra sao?



Bạch Trăn Trăn càng nghĩ càng cảm thấy không thể, lẽ nào Diệp Thiều Hoa lại vô tình đánh trúng? Nghĩ mãi cũng chỉ có thể như thế này.



Để nàng ta thừa nhận một người tiếp nhận nền văn hóa trên dưới năm ngàn năm như ả không bằng một người cổ đại, sự kiêu ngạo của người hiện đại không cho phép ả đồng ý.



“Bài “Thủy điệu ca đầu” của Bạch nhị tiểu thư, ta bái phục” Diệp Thiều Hoa phẩy tay áo đứng dậy “Nhị tiểu thư nói rất đúng, danh hiệu tài nữ này ta mà nhận thì thật đáng xấu hổ”




Nàng liếc nhìn bàn cờ rồi than thở một tiếng: “Thôi được”



Dường như nhìn thấy hành động của Diệp Thiều Hoa, Diệp Hoài Cẩn và rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú vội vã lên tiếng “Đợi đã”



Nhưng mà câu này nói ra đã quá muộn rồi, Diệp Thiều Hoa duỗi tay hất một phát, những đồ ở trên bàn cờ cứ như vậy mà bị hủy hoại trong chốc lát.



Sau đó nhanh nhẹn rời khỏi, trong lúc đợi hoàng đế người đi xuống, chỉ có thể nhìn thấy được mấy người yêu thích cờ vây vẫn liều mạng phục hồi thế trận ván cờ vừa rồi.



Bạch Trăn Trăn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nàng ta càng nghĩ càng cảm thấy không thể, sau đó nhặt quân cờ lên và thiết lập một bàn cờ không thể giải được “Đúng rồi, chính là như vậy, đây mới là đúng này”



Mọi người liếc nhìn, chỉ nhìn thấy nàng ta lại sắp xếp một câu đố cờ, loại câu đố cờ này những người bình thường cả đời cũng không nghĩ đến, nào như Bạch Trăn Trăn gần như thời gian lật tay là được một cái.



Bàn cờ này cho là ở hiện đại cũng không giải thích được, nó vốn dĩ là đường chết, ở hiện đại, trong cuộc thi, vị thiếu nữ thiên tài đó đã tạo nên ván cờ có một không hai này.



Lúc đó đã chấn động cả giới cờ vây, cô gái thiên tài kia là người có hy vọng giải ra nhất, chỉ là cô ấy chết rồi, vậy nên đây đúng là câu đố cờ.



Vừa vặn bàn cờ kia mấy ngày Thiên Cơ Tử không giải thích được, Bạch Trăn Trăn không tin Diệp Thiều Hoa có thể giải được.



Nàng ta dần dần bị chính bản thân thuyết phục rồi “Bàn cờ này mới là đúng này, tôi không tin Diệp tiểu thư có thể giải được”



Những học sinh xung quanh còn có hoàng đế người, trực tiếp nhìn đến ngu rồi.



Sau khi Thiên Cơ Tử biết Diệp Thiều Hoa giải được bàn cờ thì liền đuổi theo Diệp Thiều Hoa rời đi.



Hoàng đế nhìn thấy dáng vẻ của nàng liền thấp giọng đề nghị để ông nhận Diệp Thiều Hoa làm đệ tử, giữ lại trong kinh thành nhưng Thiên Cơ Tử lại cự tuyệt.



Trong một lúc Bạch Trăn Trăn đứng trên đầu ngọn gió không ai có thể sánh bằng, mặc dù không giống với kiếp trước, Diệp Thiều Hoa không bị nàng ta dẫm lên bùn, nhưng mà danh tiếng của nàng cũng bị đập xuống rồi.



Tam hoàng tử nhìn nàng, cảm giác mất mát.



Diệp Thiều Hoa đi về phía ngoài cổng của phủ Triều quốc cữu, đi ngay đằng sau là một nha hoàn.




Không nghĩ đến lúc ở hành lang mà cũng tình cờ gặp một bóng dáng màu vàng.



”Thái tử điện hạ” Nha hoàn của Diệp Thiều Hoa lập tức cúi người.



Diệp Thiều Hoa nhớ ra rồi, đấy chính là thái tử ốm yếu trong nguyên văn, cuối cùng muốn tạo phản nhưng bị Tam thái tử cùng với Bạch Trăn Trăn kết hợp loại bỏ thái tử Hoàng Phủ Vân Tranh.



“Thái tử gia, là tiểu thư Phủ Tể tướng” Thái giám đi bên cạnh nói giọng họng the thé.



Nghe vậy, thái tử chỉ vẫy tay, đến đầu cũng không ngẩng, chỉ là tự mình chăm sóc chim trong lồng.



Hắn không hứng thú với Diệp Thiều Hoa nổi tiếng kinh thành này.



Nhưng khi Bạch Trăn Trăn quay trở lại, không dẫm Diệp Thiều Hoa dưới chân thì không cam lòng.



“Ca nói xem, tại sao Thiên Cơ Tử lại thu nhận Diệp Thiều Hoa làm đệ tử? Rời khỏi kinh thành?” Các móng tay của Bạch Trăn Trăn dường như đã cắm vào lòng bàn tay



Bạch Thiên Hộ cười lạnh một tiếng “Thiên Cơ Tử này đúng là không có mắt nhìn, người tài năng như muội thế mà lại không mời”



“Không sao,” Bạch Trăn Trăn bình tĩnh lại “Không cần để ý bọn họ”



Diệp Thiều Hoa vì bản thân chỉ là hơn mình cờ vây sao? Vậy nàng chính là sai hoàn toàn rồi.



Nàng ta, Bạch Trăn Trăn mặc dù học cờ vây nhưng nàng ta là người hiện đại, nàng ta căn bản không dự định vì cờ vây mà nêu cao tên tuổi, của cải quan trọng nhất của nàng ta là nhận thức từ hiện đại.



Bất cứ điều gì từ hiện đại mang đến cổ đại, đều khiến cho những người cổ đại không có kiến thức sợ hãi.



Diệp Thiều Hoa, nếu như ngươi cho rằng đứng ở đằng sau Thiên Cơ Tử thì có thể vượt qua ta thì thật là ngây thơ, một người cổ đại làm sao có thể so sánh với công nghệ cao mấy trăm năm hiện đại cùng với sự quản lý hoàn thiện?



Bạch Trăn Trăn rất rõ nàng chỉ là con gái thứ của tướng quân, phụ mẫu của Diệp Thiều Hoa là tể tướng của triều đại này, một người mà trên vạn người nhưng chỉ dưới một người.



Vậy nên để thay thân thể này báo thù thì bản thân cần phải mạnh mẽ.



Bạch Trăn Trăn lợi dụng kiến thức của hiện đại mở ra một Phong Nhã Lâu, bởi vì có phương thức quản lý cũng như có món ăn riêng biệt, quan trọng nhất là đưa vào rất nhiều gia vị nên Phong Nhã Lâu này lập tức làm ăn phát đạt lên.




Nàng ta cũng biết một người thương nhân không thể nào cạnh tranh được với Phủ Tể tướng, thái tử của triều đại này tầm thường thuận theo tự nhiên, chỉ có Tam hoàng tử là có thể trở thành nhà vua khí phách của một nước.



Điều quan trọng nhất là Tam hoàng tử với Tể tướng là cùng một phe, chỉ cần đưa Tam hoàng tử lên làm vua, không cùng phủ Tể tướng qua lại nữa, phủ Tể tướng tất nhiên sẽ tự nhiên không thể đứng vững mà dần sụp đổ, Diệp Thiều Hoa cũng chỉ có thể dựa vào phủ Tể tướng mà thôi, đến khi phủ Thừa tướng mất rồi, chắc chắn Diệp Thiều Hoa cũng không có chỗ dựa nào.



Nghĩ đến đây, Bạch Trăn Trăn cải trang thành nam tử đi tìm Tam hoàng tử hợp tác, nhưng Tam hoàng tử cũng không nhận ra người thương nhân trước mặt là vị hôn thê bị hắn vứt bỏ.



“Ngươi cầm cái này đi tìm Tam hoàng tử” Bạch Trăn Trăn một thân quần áo nam, để thứ có hình dạng khẩu súng lên trên giấy, nàng ta ở hiện đại chỉ học cờ vây, chỉ có ở trên tivi nhìn qua hình dạng súng còn có thuốc nổ nữa, nhưng mà không sao, chỉ riêng điều này cũng làm đám người cổ đại kinh ngạc rồi “Chừng nào hắn cần hoàng vị thì nhất định sẽ đáp ứng hợp tác cùng chúng ta”



Ba năm sau



Diệp Thiều Hoa ở trên giang hồ nơi xa nghe được tin của Diệp Hoài Cẩn, còn có một thứ màu đen, vui vẻ reo lên “súng?” Bạch Trăn Trăn này cũng không tồi nha, có thể vẽ ra thứ này, cấu tạo bên trong tạm chấp nhận được.



“Tiểu thư, ta vẫn phải chép kinh thư sao?” Nha hoàn bên cạnh khốn khổ vô cùng, cốc chủ rõ ràng phạt tiểu thư mà tại sao người chịu khổ đều là nàng chứ?



Diệp Thiều Hoa “pằng” một tiếng thu lại chiếc quạt giấy, chiếc nan quạt màu mực chống lại đôi môi đỏ, nàng cười nhẹ một tiếng “Tiểu Cẩu tử, không cần nữa, hôm nay chúng ta ra khỏi cốc”



“Tiểu thư, nói người bao nhiêu lần rồi, ta là Mặc Ngân, không phải tiểu Cẩu tử”



“Biết rồi tiểu Cẩu tử, viết cho ca ca ta một phong thư, chúng ta về kinh”



Bạch Trăn Trăn khi làm tất cả những điều này đều không biết, Diệp Thiều Hoa không những không phải là người cổ đại mà còn là một đặc vụ, mặc dù nàng là một hacker không có đất dụng võ.



Nhưng mà đối với súng, nàng nhắm mắt cũng có thể vẽ ra.



Lời nói ngoài



Hôm nay có khách đến nhà tôi nha, quỳ trên những bông hoa cao to của sầu riêng rất là vui đó....


Bình luận

Truyện đang đọc