NGHIỆT ĐỒ! ĐỪNG NẮM LÔNG VI SƯ!

Edit: Min

Không có kịch hay để xem, Phượng Ngũ quyết đoán cáo từ trở về nghỉ ngơi, nếu không, chờ con hồ ly mang thù này lấy lại tinh thần, hắn sẽ thảm.

Phong Hề Hành không có ý định rời đi, hắn lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, nhìn tiểu hắc miêu vui vẻ chơi đùa với chiếc đuôi ở trên giường, trong lòng không khỏi có chút ghen tị.

Đáng tiếc, cho dù ghen tị thế nào, hắn cũng không phải yêu thú, và cũng không có lông tơ mềm mại.

Bạch hồ bị ánh mắt u oán của Phong Hề Hành nhìn chằm chằm, trong lòng có chút nói thầm. Lúc gã rời khỏi Điểm Tinh tông, cũng đã phát giác tâm tư của Phong Hề Hành đối với thiếu chủ nhà mình. Chẳng qua lúc ấy gã nhất thời mềm lòng, nên mới không có mở miệng ngăn cản.

Tính ra, gã rời khỏi Điểm Tinh tông đã lâu, sao quan hệ của hai người này thoạt nhìn vẫn không có gì thay đổi.

Bởi vì thất thần, động tác đùa giỡn tiểu hắc miêu chậm lại.

Tiểu hắc miêu ở trong đuôi hồ chờ nửa ngày, đợi mãi không thấy cái đuôi tới ôm, y mới mê mang từ trong đuôi chui ra nửa cái đầu nhỏ, liền nhìn thấy Bạch Nam Y không biết đang suy nghĩ cái gì, ánh mắt hơi xuất thần.

Theo ánh mắt nhìn qua, liền thấy đồ đệ nhà mình ngồi ở bên kia, nhìn cái đuôi hồ ly của Bạch Nam Y bằng một ánh mắt..... Kỳ quái.

Trong lòng Lâm Sơ Vân không khỏi lộp bộp, lại nói, cái đuôi của Bạch thúc thúc quả thực so với đuôi mèo của y dễ sờ hơn, vừa lớn vừa mềm, hơn nữa còn có năm cái........

Tiểu hắc miêu đột nhiên sinh ra cảm giác nguy cơ, cũng không nghịch ở trong cái đuôi hồ nữa, vài bước liền trở lại trong ngực Phong Hề Hành, thậm chí còn hiếm khi chủ động đi cọ cọ đầu ngón tay Phong Hề Hành.

Phong Hề Hành có chút ngốc trước sự kinh hỉ bất thình lình này. Hắn thăm dò xoa xoa đầu tiểu hắc miêu, không chỉ không bị ăn móng vuốt, mà còn nhận được một tiếng grừ grừ thoải mái.

Tiểu hắc miêu một bên thoải mái ngáy, một bên lặng lẽ — lần đầu tiên chủ động dùng cái đuôi quấn quanh cổ tay Phong Hề Hành. Chóp đuôi nhỏ mềm mại nhung nhung, mang theo vài phần tranh sủng cọ tới cọ lui ở cổ tay Phong Hề Hành.

Bạch hồ đột nhiên bị vứt bỏ, bất đắc dĩ lắc lắc đuôi. Gã sống lâu như vậy, làm sao lại không nhìn ra được bản tính chiếm hữu tiềm ẩn của tiểu hắc miêu. Chỉ là thiếu chủ nhà mình cũng quá chậm chạp, cư nhiên đến bây giờ còn chưa phát hiện ra tâm tư của mình.

Bạch Nam Y hoàn toàn không có ý mở miệng vạch trần, cũng không có ngăn cản Phong Hề Hành tiếp cận thiếu chủ nhà mình. Đối với gã mà nói, đã xem như hạ thủ lưu tình, làm sao có thể còn giúp Phong Hề Hành bắt cóc thiếu chủ đi chứ.

Tuy rằng Bạch Nam Y đã tỉnh, nhưng dù sao cũng bị thương quá nặng, vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn, một lúc sau, hồ ly trắng trên giường lộ ra vẻ mệt mỏi.

Tiểu hắc miêu thấy thế, cũng không quấy rầy Bạch Nam Y nghỉ ngơi nữa, sau khi ngoan ngoãn nói một tiếng, liền để cho Phong Hề Hành ôm mình rời đi.

Trên đường trở về, Phong Hề Hành liền cảm giác sư tôn nhà mình hôm nay có chút yên tĩnh. Chóp đuôi nhỏ bình thường hiếu động nghịch ngợm quấn lấy cổ tay hắn, nay vẫn luôn an an phận phận không nhúc nhích.

"Sư tôn làm sao vậy?" Phong Hề Hành trở về phòng—— chuẩn xác mà nói, là trở về phòng Lâm Sơ Vân. Dù sao có Mục Trì ở đây, hắn làm sao có thể để hai người này ở cùng một chỗ—— Sau khi đóng cửa lại, có chút lo lắng nhìn tiểu hắc miêu, "Hôm nay ra ngoài bị thương sao?"

Tiểu hắc miêu nào không biết xấu hổ nói mình đang tranh sủng, ấp úng hai câu, bất mãn dùng đuôi vỗ Phong Hề Hành một cái, rồi nhanh chóng nhảy lên giường, quay lưng lại với hắn mà cuộn người.

Phong Hề Hành ngay từ đầu còn có chút mờ mịt, nhưng ánh mắt hắn vừa chuyển, liền thấy đôi tai của tiểu hắc miêu lộ ra một chút đỏ ửng.

Đôi tai mèo dựng đứng, xoay về phía hắn một chút, lại nhanh chóng quay trở về, qua một hồi, lại cẩn thận xoay lại.

Giống như một con tiểu hắc miêu đang dùng trộm đệm móng vuốt gãi từng chút.

Phong Hề Hành bật cười, cũng không tiếp tục đứng ở cửa, mà là chủ động đi đến bên giường.

Bởi vì Phong Hề Hành tới gần, tiểu hắc miêu càng thêm khẩn trương, chóp tai run càng lúc càng nhanh, cái đuôi nhỏ muốn thò ra lại bị móng mèo giữ chặt.

"Sư tôn?" Phong Hề Hành mỉm cười thấp giọng nói, hài lòng nhìn tai tiểu hắc miêu vì mình mà đỏ thêm vài phần.

Tiểu hắc miêu cũng không biết mình đang thẹn thùng cái gì, y không phải là tranh sủng, lúc trước tiểu đồ đệ không phải cũng luôn cùng đệ tử khác tranh sủng sao!

Nhưng nghĩ lại, y lại cảm thấy có gì đó không đúng, tiểu đồ đệ tranh sủng là vì tiểu đồ...... Thích y.

Vậy, vậy y tranh sủng, chẳng phải là y cũng thích tiểu đồ đệ sao?!

"......Meo meo meo?!" Sao có thể?!

Tiểu hắc miêu bị ý nghĩ này của mình làm cho kinh hãi, trong lúc bối rối liền nói bằng ngôn ngữ yêu thú. Cái đuôi phía sau nhanh chóng lắc lư, hình như đụng phải thứ gì đó, tiểu hắc miêu theo bản năng quay đầu, liền đối diện với ánh mắt mỉm cười của Phong Hề Hành.

"Meo!" Tiểu hắc miêu xù lông, vội vàng nhảy lên, lui về phía sau mấy bước.

Ý cười trong mắt Phong Hề Hành dần dần bị nghi hoặc thay thế.

Hắn nhìn cục bông trước mặt không hiểu sao xù lông, đầu ngón tay thăm dò duỗi về phía trước: "Sư tôn? Chuyện gì đã xảy ra với người?"

Mắt mèo gắt gao nhìn chằm chằm đầu ngón tay càng ngày càng tới gần, bởi vì khẩn trương, cái đuôi cũng không ngừng lắc lư. Phong Hề Hành thấy vậy, liền dừng lại, chần chờ nhìn tiểu hắc miêu.

"Sư tôn?"

Tiểu hắc miêu rũ đuôi xuống, nhẹ nhàng lắc lắc trên giường, ngẩng đầu nhìn vẻ lo lắng trong mắt Phong Hề Hành, đột nhiên xoay người chạy ra khỏi phòng. Bởi vì tiểu hắc miêu chạy quá đột ngột, Phong Hề Hành nhất thời không kịp phản ứng, đợi đến khi hắn đuổi theo, ngoài cửa đã không còn bóng dáng của ai kia.

......

"Sau đó, ngươi liền chạy đến chỗ ta?"

Mục Trì thở dài, nhìn tiểu hắc miêu đang nằm trên đùi mình, vươn tay xoa xoa chóp tai lông tơ.

Nếu như xem nhẹ tay ghế đã bị bóp nát lần nữa, thì Mục Trì trông khá bình tĩnh đấy.

Vành tai tiểu hắc miêu vẫn còn nóng,  chắc là do thẹn thùng, nên xúc cảm của vành tai so với lúc trước còn nhạy cảm hơn vài phần, Mục Trì vừa chạm vào, tiểu hắc miêu liền theo bản năng vẫy đuôi đánh vào mu bàn tay Mục Trì.

Bang——

Phòng an tĩnh hai giây, tiểu hắc miêu mờ mịt ngẩng đầu, liền thấy Mục Trì dùng vẻ mặt thương tâm nhìn mình: "Nhãi con lớn rồi, cũng không để cho ca ca vuốt lông nữa."

Tiểu hắc miêu vô ngữ, run run chòm râu. Y chỉ là bởi vì chóp tai quá mẫn cảm, cho nên theo bản năng dùng đuôi vỗ mu bàn tay ca ca một cái mà thôi. Vì sao Mục Trì lại làm như thể, mình làm chuyện gì có lỗi với hắn vậy.

"Meo!" Tiểu hắc miêu ngay cả phản bác cũng lười phản bác, chỉ bất mãn kêu một tiếng.

Thấy thế, Mục Trì cũng không trêu đùa cục bột đen này nữa, ôm y đặt lên bàn trước mặt, hỏi: "Sau đó thì sao? Nhãi con nghĩ như thế nào?"

Tiểu hắc miêu rõ ràng do dự, cái đuôi phía sau buồn rầu lắc lư qua lại. Y cũng là không biết suy nghĩ cái gì, nên mới chạy trốn Phong Hề Hành.

Phong Hề Hành đối với y có ý khác, đây là chuyện duy nhất mà Lâm Sơ Vân có thể xác định.

Lúc y vừa mới biến thành mèo, chính là Phong Hề Hành đã ở bên cạnh chăm sóc y. Mặc dù lúc đầu Lâm Sơ Vân xuất phát từ đồng tình, nên mới đối xử tốt với Phong Hề Hành như vậy.

Nhưng dần dần, có Phong Hề Hành bầu bạn và bảo vệ hết lần này đến lần khác, Lâm Sơ Vân sớm đã quen với việc Phong Hề Hành ở bên người, thậm chí không chút do dự mà đem Phong Hề Hành nhét vào địa bàn nhỏ của mình.

Cho tới nay, Lâm Sơ Vân luôn nhận định thân phận sư phụ và đồ đệ của hai người, vậy nên mới yên tâm hưởng thụ sự chăm sóc của Phong Hề Hành, đồng thời cũng dốc sức bảo vệ tiểu đồ đệ nhà mình—— Tuy rằng...... hình như là tiểu đồ đệ bảo vệ y tương đối nhiều hơn một chút.

Nhưng nếu hai người không phải sư đồ, Phong Hề Hành không còn là đồ đệ của y nữa, vậy y sẽ không thân cận Phong Hề Hành nữa sao?

Nghĩ đến việc Phong Hề Hành có thể trở thành đồ đệ của người khác, ngoan ngoãn gọi người khác là sư tôn, còn vuốt lông cho người kia, đút linh quả, thậm chí có thể thích một người khác, cái đuôi của tiểu hắc miêu liền bất mãn vung lên.

"Nghĩ cái gì vậy." Mục Trì vươn tay nghịch cái đuôi đang xao động, gọi sự chú ý của Lâm Sơ Vân trở về.

Tiểu hắc miêu phục hồi tinh thần, rõ ràng so với lúc trước còn mê mang hơn, đôi mắt mèo xanh biếc xoay tới xoay lui, cuối cùng nhìn về phía Mục Trì: "Ca ca.... Có từng thích ai chưa?"

Mục Trì sửng sốt một chút, sau đó bất đắc dĩ nở nụ cười: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"

Lâm Sơ Vân thật ra cũng không muốn bát quái cuộc sống tình cảm của Mục Trì, y chỉ là có chút không hiểu, rồi mê mang nhìn ca ca mình: "Thích một người là như thế nào?"

Y sẽ bởi vì Phong Hề Hành bị bắt nạt mà tức giận, sẽ bởi vì Phong Hề Hành bị thương mà sốt ruột phẫn nộ, cũng sẽ bởi vì Phong Hề Hành nhìn lông nhung nhung khác, mà cảm thấy trong lòng khổ sở mất mát, thậm chí muốn tranh sủng.

Đây là...... Thích sao?

Lâm Sơ Vân thật sự mờ mịt.

Mục Trì nhìn trong mắt tiểu hắc miêu tràn đầy mê mang, không khỏi thở dài.

Nếu nhãi con nhà mình đối với nhân tu kia vô tình, dù hôm nay như thế nào hắn cũng sẽ đem hai người tách ra. Nhưng hết lần này tới lần khác, nhãi con rõ ràng rất để ý tới nhân tu, chỉ là quá mức chậm chạp, cho nên chính bản thân mới không ý thức được mà thôi.

Vừa mới tìm được nhãi con không bao lâu, cứ như vậy đã sắp thuộc về người khác, trong lòng Mục Trì khó chịu một trận, liền bắt đầu cân nhắc xem, khi nào lại cùng Phong Hề Hành luận bàn tiếp.

"Thích a..." Mục Trì nhìn tiểu hắc miêu, mặt mày hòa hoãn lại, "Ngươi hỏi vấn đề này, là có người thích sao?"

Tiểu hắc miêu có chút thẹn thùng, ngượng ngùng giẫm lên móng vuốt của mình: "Ta, ta không biết......"

Kỳ thật, y không phân biệt được tiêu chuẩn thích, thậm chí, nếu không phải Phong Hề Hành thổ lộ với y, Lâm Sơ Vân căn bản không ý thức được Phong Hề Hành là thích mình. Nghĩ đến lúc trước Phong Hề Hành thổ lộ ở dưới ánh trăng, nhiệt độ thân thể tiểu hắc miêu nhanh chóng tăng cao, chóp tai đỏ đến mức, suýt xuyên qua lớp lông tơ.

Nhìn nhãi con nhà mình đáng yêu như vậy, Mục Trì thật sự nhịn không được,  đột ngột đứng dậy, ôm tiểu hắc miêu vào phòng tối, rồi nhanh chóng biến trở về hình thú, ngậm tiểu hắc miêu nhảy lên giường, sau đó đặt y ở trước mặt.

Tiểu hắc miêu chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ca ca vừa rồi còn tao nhã, bây giờ đã biến thành yêu thú màu đen, chóp mũi hơi ẩm cọ nhẹ l3n đỉnh đầu của y.

"......Ca ca?" Tiểu hắc miêu mờ mịt nhìn yêu thú màu đen, không rõ ca ca như thế nào, nói hoá hình liền hoá hình.

Mục Trì ngậm tiểu miêu vào trong ngực, còn mình thì nằm sấp ở một bên, cái đuôi phía sau thoải mái lắc lắc: "Không có việc gì, đệ tiếp tục nói đi."

Tiểu hắc miêu ngược lại cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Mục Trì ghét bỏ hóa hình quá mệt mỏi, cho nên muốn biến trở về thú hình, y chớp chớp mắt mèo, tiếp tục nói: "Cho nên, làm sao mới biết được mình thích một người đây?"

Mục Trì do dự một lúc lâu, trong lòng  muốn cho Phong Hề Hành tự suy nghĩ lung tung, nhưng cuối cùng lại bại trận, không nỡ để cho nhãi con tiếp tục rối rắm, hắn nhìn tiểu hắc miêu, nghiêm túc hỏi: "Phong Hề Hành thích ngươi?"

Tiểu hắc miêu lại chín một lần nữa, vành tai không ngừng chuyển động, chóp đuôi cũng quăng tới quăng lui: ".........Vâng."

"Nhãi con không biết mình có thích hắn hay không, cho nên đang rối rắm?" Mục Trì tiếp tục hỏi.

Tiểu hắc miêu gật gật đầu, bởi vì thẹn thùng, cả thân mèo đều vùi vào trong bộ lông của yêu thú màu đen, thậm chí ngay cả chóp tai cũng vùi vào trong, chỉ chừa lại một cái đuôi nhỏ đung đưa thật nhanh, biểu lộ một con tiểu hắc miêu trong lòng có bao nhiêu thẹn thùng.

Yêu thú nhìn bộ dáng này của đệ đệ nhà mình, trong lòng yên lặng tăng thêm mấy trận luận bàn với Phong Hề Hành, mới mở miệng hỏi: "Nếu ta nói Huyền Minh thích ngươi, ngươi sẽ nghĩ như thế nào?"

Tiểu hắc miêu rõ ràng là sửng sốt, vài giây sau mới nhanh chóng lùi lại mấy bước, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin: "Ngươi đùa ta sao?!!!"

Yêu thú nhanh chóng ngậm tiểu hắc miêu sắp lui xuống đất trở về, sau đó dùng đuôi khoanh vùng mép giường, mới buông tiểu hắc miêu ra.

Trong mắt tiểu hắc miêu còn đang đầy khiếp sợ nhìn Mục Trì, giống như là không kịp phản ứng.

"Cho nên, đệ sẽ đối đáp với Huyền Minh như thế nào đây?" Mục Trì hỏi, "Sẽ muốn suy xét một chút sao?"

Phản ứng đầu tiên của y chính là: "Không, không được đi."

"Đã như vậy, vì sao nhóc con lại do dự trước lời thổ lộ của Phong Hề Hành?" Mục Trì liếm thuận đám lông trên đỉnh đầu tiểu hắc miêu, bởi vì quá mức khiếp sợ, tiểu hắc miêu hoàn toàn không chú ý tới động tác của hắn.

Tiểu hắc miêu không khỏi ngẩn ra, trong tiềm thức muốn nói hai người này khác nhau. Nhưng khác nhau ở điểm nào, y lại không thể giải thích rõ. Thật giống như, y có thể không chút do dự mà cự tuyệt lời thổ lộ của Huyền Minh, nhưng y lại không nỡ làm như vậy với Phong Hề Hành.

Mục Trì thấy vẻ mê mang trong mắt tiểu hắc miêu tiêu tán rất nhiều, hắn  biết rằng có thể sắp tới, nhãi con nhà mình sẽ trở thành nhà người khác.

Hắn thở dài, từ trên giường nhảy xuống hoá hình, ôm tiểu hắc miêu vào trong ngực, trả lời câu hỏi trước đó: "Đích thật là nói giỡn."

Tiểu hắc miêu ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Mục Trì.

"Chuyện của Huyền Minh là ta nói lung tung." Mặt mày Mục Trì mang theo vài phần ý cười, "Chẳng qua, nếu ngươi thích hắn, ca ca cũng có thể xách hắn tới cho ngươi."

Tiểu hắc miêu điên cuồng lắc đầu, sợ mình phản ứng quá chậm khiến Mục Trì Mục Trì hoài nghi y có ý với Huyền Minh.

Ôm con mèo đen ra khỏi phòng tối, Mục Trì không chút bất ngờ nào khi nhìn thấy Phong Hề Hành đang đợi ở một bên trong thư phòng.

Ánh mắt Phong Hề Hành chỉ là tùy ý đảo qua người hắn, liền rơi vào trên người tiểu hắc miêu, mặt mày còn mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng khó hiểu.

Tiểu hắc miêu ghé vào ghé vào vành tai, cái đuôi phía sau ngượng ngùng vung tới quăng lui, rõ ràng tiểu đồ đệ chỉ đơn giản nhìn y, nhưng tiểu hắc miêu lại cảm giác trên người mình giống như bị phượng hỏa đốt cháy.

"Ta, ta trở về trước." Tiểu hắc miêu cúi đầu, không dám nhìn Phong Hề Hành, nhanh chóng chạy ra ngoài cửa sổ.

Phong Hề Hành nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, thở dài đứng dậy, đang định đi tìm lại sư tôn của mình, lại bị Mục Trì ngăn lại.

Hắn hồ nghi quay đầu lại, liền thấy Mục Trì mỉm cười với mình, nụ cười không có chút nhiệt độ nào, tràn đầy nghiến răng nghiến lợi, nói: "Đến, chúng ta luận bàn."

Mấy ngày sau đó, Phong Hề Hành sáng sớm đều bị Mục Trì gọi đi luận bàn, buổi tối thật vất vả trở về, liền phát hiện tiểu hắc miêu đã ngủ say trên giường. Nhìn ai đó đang ngủ vô tâm vô phế kia, Phong Hề Hành cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, rất luyến tiếc đánh thức người ta.

Cũng may, Mục Trì không ngăn cản bọn họ buổi tối ngủ cùng nhau, nếu không, cho dù Mục Trì là ca ca của Lâm Sơ Vân, Phong Hề Hành cũng sẽ phất cờ khởi nghĩa.

Tuy rằng...... Khởi nghĩa thật, rất có thể khiến cho tiểu hắc miêu bởi vậy mà không vui, cuối cùng chủ động đầu hàng.

Nhìn Mục Trì lại một lần nữa lạnh mặt đến tìm hắn luận bàn, Phong Hề Hành tiếp tục thở dài, đem tiểu hắc miêu trong ngực đặt lên giường, đối với chóp tai và cái đuôi quá mức sinh động, Phong Hề Hành làm bộ như không thấy, đứng dậy đi theo Mục Trì ra khỏi phòng.

Hắn hiện tại rất tò mò, ngày đó ở trong phòng tối, sư tôn rốt cuộc nói gì với Mục Trì, khiến Mục Trì tức giận nhiều ngày như vậy.

Nghe thấy tiếng bước chân của Phong Hề Hành rời đi, tiểu hắc miêu đang giả bộ ngủ trên giường lặng lẽ ngẩng đầu, sau khi xác định trong phòng chỉ còn mình mình, mới nhẹ nhàng thở ra.

Tiểu hắc miêu xoay người, nằm ngửa xuống chỗ lúc trước Phong Hề Hành nằm, cảm nhận nhiệt độ còn sót lại trên giường, cái đuôi quét tới quét lui trên giường, trong lòng tiếp tục khổ não.

Cho nên, rốt cuộc phải thổ lộ với tiểu đồ đệ như thế nào a!

Mấy ngày nay, tiểu hắc miêu luôn lo lắng chuyện này, mặc dù Phong Hề Hành đã thổ lộ với y, nhưng sau đó, tiểu đồ đệ thật giống như đã quên chuyện này. Không chỉ không nhắc tới, ngay cả thái độ cũng không có bất kỳ biến hóa nào, ngược lại chính y ở chỗ này rối rắm tới rối rắm lui.

Lăn qua lăn lại trên giường cũng không ngủ được, cuối cùng tiểu hắc miêu yên lặng đứng lên, từ cửa sổ nhảy ra ngoài, quay đầu đi đến phòng Bạch Nam Y.

Bởi vì thủ vệ bên ngoài càng ngày càng nghiêm, tiểu hắc miêu cũng không cách nào đi ra ngoài, mấy ngày nay y cũng chỉ có thể ở lại chỗ Bạch Nam Y.

Vết thương của Bạch Nam Y so với bọn họ dự đoán, lành nhanh hơn rất nhiều. Có lẽ là bởi vì bị thương quá nhiều, cho nên đã có kinh nghiệm đi.

Phượng Ngũ mấy ngày nay cũng sẽ thỉnh thoảng đến đây, mỗi lần đều mang theo một đống linh dược đắng, còn muốn nhìn chằm chằm Bạch Nam Y ăn từng miếng một. Bạch Nam Y ngược lại không có phản ứng gì, bình tĩnh giống như, ăn cũng không phải đan dược đắng, mà như một gáo nước trong của núi rừng.

Chờ thân thể Bạch Nam Y tốt hơn một chút, tiểu hắc miêu mới mở miệng hỏi gã chuyện quá khứ. Lần này Bạch Nam Y không giấu giếm mà chỉ nói ra những gì mình biết.

Thực ra mọi chuyện đơn giản hơn Lâm Sơ Vân nghĩ rất nhiều, lúc Mục Áo cùng Lâm Giang Nguyệt quen biết, hắn chỉ là một thiếu chủ bình thường ở Yêu giới, phía trên hắn có mấy ca ca, cho nên, hắn lúc ấy hoàn toàn không muốn kế thừa Yêu Chủ.

Dựa theo lời của Mục Áo mà nói, khoảng thời gian kia, hắn thà bồi phu nhân mình đi ra ngoài còn tốt hơn.

Sau khi hai người kết làm yêu lữ, quanh năm không ở yêu điện, Lâm Giang Nguyệt muốn đi đâu, Mục Áo liền mang nàng đi tới đó.

——Lâm Sơ Vân đột nhiên nghĩ đến, mộng cảnh thứ nhất mà y mơ thấy, quả nhiên là cha mẹ mình đi du lịch khắp nơi.

"Sau đó thì sao?" Lâm Sơ Vân chớp chớp mắt, lúc đó cha không muốn kế vị Yêu Chủ, cuối cùng như thế nào mà trở thành Yêu Chủ.

"Mãi cho đến 500 năm trước, Yêu giới đại loạn." Sắc mặt Bạch Nam Y trầm xuống.

"Vị trí Yêu Chủ của Yêu giới, phải là yêu thú cường đại nhất mới có thể kế vị. Nhưng lúc ấy, người có khả năng kế vị Yêu Chủ nhất, lại đột nhiên chết ở trong bí cảnh." Bạch Nam Y giật giật khóe miệng, "Không ai biết bên trong bí cảnh đã xảy ra chuyện gì, cũng không ai biết đến tột cùng là ai động thủ. Lão Yêu Chủ mặc dù đau lòng, nhưng cũng không thể không tiếp nhận hiện thực."

"Nhưng mà, đây mới chỉ là bắt đầu. Sau đó cứ vài tháng, sẽ có một vị thiếu chủ chết một cách kỳ lạ. Mãi cho đến cuối cùng, chỉ còn lại cha của ngài, cùng với..... tiểu nhi tử của lão Yêu Chủ."

"Tiểu nhi tử.....?" Lâm Sơ Vân chớp mắt mấy cái, mờ mịt nói, "Không đúng a, sư tôn không phải nói... Khụ khụ khụ khụ."

Y chợt ý thức được mình lỡ miệng, vội ho một tiếng, thấp giọng chuyển đề tài: "Cha không phải là tiểu nhi tử của lão Yêu Chủ sao?"

Bạch Nam Y nhướng mày, gã tự nhiên sẽ không có khả năng bị Lâm Sơ Vân lừa gạt qua như vậy, nhưng thấy thiếu chủ nhà mình cố gắng giấu giếm như thế, gã liền làm bộ như không nghe thấy, giải thích: "Không phải, Yêu Chủ đại nhân còn có một đệ đệ."

Mặc dù tiểu nhi tử này sinh ra muộn, nhưng thiên phú lại cực tốt, nếu cho gã đủ thời gian, chắc chắn sẽ trở thành một con yêu thú cường đại. Chỉ là đáng tiếc, gã chưa tới 300 tuổi, lão Yêu Chủ đã quyết định muốn lui nhậm.

"Sau đó...... Cha trở thành Yêu Chủ?" Lâm Sơ Vân luôn cảm thấy có gì đó không đúng, khó hiểu nhìn Bạch Nam Y.

Bạch Nam Y gật gật đầu: "Lúc đó có rất nhiều tin đồn, thậm chí có người nói cha ngài vì vị trí Yêu Chủ mà giết những huynh đệ kia, sau đó đề nghị kế vị Yêu Chủ."

Sắc mặt Lâm Sơ Vân tối sầm lại: "Cha mới không làm như vậy!"

Bạch Nam Y nhìn y bật cười: "Đương nhiên, sự thật là lão Yêu Chủ tự mình đi tìm cha ngài, hai người tâm sự cả đêm, ngày hôm sau lão Yêu Chủ chỉ định cha ngài kế vị."

Khi đó, Bạch Nam Y còn chưa phải là tộc trưởng của Hồ tộc, những chuyện này là nghe từ các trưởng lão trong tộc.

"Cha...... Sống sót?" Lâm Sơ Vân hỏi.

Bạch Nam Y gật gật đầu: "Yêu Chủ đại nhân không chỉ sống sót, mà còn thành công kế thừa vị trí Yêu Chủ. Có người không phục, đều bị hắn đánh ngã xuống, từ đó vị trí Yêu Chủ mới được ổn định."

"Vậy......" Lâm Sơ Vân mím môi, "Sau đó thì sao? Tại sao Bạch thúc về sau lại trở thành kẻ phản bội? Cha cùng mẹ........ Vì sao lại chết?"

"Ngươi a." Bạch Nam Y nhìn Lâm Sơ Vân, bất đắc dĩ lắc đầu, vươn tay ôm lấy thiếu niên rũ tai mèo đến bên cạnh, trấn an sờ sờ đỉnh đầu y, "Tuổi còn nhỏ, đã nghĩ nhiều chuyện như vậy."

Lâm Sơ Vân bất mãn vỗ vỗ lỗ tai: "Ta không nhỏ!"

Bạch Nam Y mỉm cười nhìn Lâm Sơ Vân: "Dựa theo tập tục Yêu giới, yêu thú 300 tuổi mới là trưởng thành, yêu thú 500 tuổi mới có thể đón dâu, yêu thú 1000 tuổi mới xem như đại yêu chân chính."

Lâm • tính toán đâu ra đấy cũng không có khả năng là một con mèo trăm tuổi • Sơ Vân: "..."

Thấy tiểu hắc miêu bị lời nói của mình làm cho có chút buồn bực, Bạch Nam Y cũng không đành lòng, gã đưa tay sờ sờ đỉnh đầu tiểu hắc miêu, chuyển đề tài: "Lúc trước Hồ tộc đích xác phản bội Yêu Chủ."

Lâm Sơ Vân hơi ngẩn ra, nhưng lần này phản ứng rất nhanh: "Nhưng ngài không có."

Bạch Nam Y cười, sờ sờ vành tai tiểu thiếu chủ: "Đa tạ thiếu chủ tín nhiệm."

Đúng là gã không phản bội Yêu Chủ, nhưng gã không thể thoát khỏi chuyện liên quan đến Hồ tộc. Lúc ấy gã biết Yêu Chủ đại nhân sẽ gặp nạn, muốn đi tới cứu viện, lại bị tộc nhân của mình ngăn ở trong tộc.

Đợi đến khi gã tránh thoát tộc nhân, chạy tới yêu điện, toàn bộ yêu điện đã bị nổ thành một mảnh phế tích, chỉ còn sót lại vài cột đá, ngoài ra không còn dấu hiệu của sự sống.

Gã tìm kiếm gần hai canh giờ trong phế tích, mới tìm được tiểu thiếu chủ bị đè dưới hai phiến đá. May mà, tiểu thiếu chủ không bị thương gì, nhưng gã lại tìm không thấy khí tức của Yêu Chủ và Yêu Hậu.

Cũng vào lúc này, vị tiểu nhi tử của lão Yêu Chủ xuất hiện.

Nghĩ đến đây, trong mắt Bạch Nam Y rõ ràng mang theo vài phần hàn ý. Đuôi hồ phía sau giống như là tùy thời chuẩn bị công kích, lông hồ vốn nhung nhung đều biến thành gai nhọn.

"Bạch thúc thúc?" Lâm Sơ Vân sửng sốt trước sát khí đột ngột của Bạch Nam Y, tuy rằng sát ý này không có nhằm vào y, nhưng vẫn khiến y cảm thấy rất khó chịu, cái đuôi không khống chế được mà xù lông.

Bạch Nam Y nhanh chóng thu sát ý lại, áy náy nhìn Lâm Sơ Vân: "Xin lỗi."

Lâm Sơ Vân lắc đầu: "Cho nên, là kẻ đó giết cha mẹ?"

"...... Ừ." Bạch Nam Y thở dài, "Thậm chí những người lúc trước, cũng đều là do hắn làm."

Chỉ vì một vị trí Yêu Chủ, mà kẻ kia có thể xuống tay sát hại tất cả huynh trưởng của mình.

Tiểu thiếu niên cúi đầu, cắn chặt hàm răng, tay gắt gao nắm thành quyền, thân thể không khống chế được mà run rẩy. Vừa nghĩ đến người sát hại cha mẹ mình, hiện tại còn đang ở trong yêu điện được vạn yêu kính ngưỡng, y thật muốn xông tới, một kiếm đâm chết người nọ.

"Có điều........" Bạch Nam Y chần chờ hồi lâu, vẫn không đành lòng thấy Lâm Sơ Vân khổ sở như vậy, "Ta hoài nghi Yêu Chủ đại nhân còn chưa chết."

Lâm Sơ Vân đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Bạch Nam Y: "Ngài nói cái gì?"

"Ngươi nói cái gì?!" Ngoài phòng, Huyền Minh không biết đã nghe lén bao lâu, cũng lập tức phá cửa sổ nhảy vào.

Huyền Minh Điểu đáp thẳng xuống trước mặt Bạch Nam Y, trong mắt chim tràn đầy khiếp sợ: "Yêu Chủ đại nhân không ưm ưm ưm ưm ưm!"

Vươn tay chộp lấy mỏ chim rách nát, Bạch Nam Y trợn tròn mắt: "Ngươi là sợ thủ vệ bên ngoài không nghe được, cho nên cố ý nói to như vậy sao?"

Động tác giãy dụa của Huyền Minh trong nháy mắt dừng lại, đôi mắt đậu đậu nho nhỏ tràn đầy tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn không lớn tiếng nói chuyện nữa. Thấy thế, Bạch Nam Y mới buông tay ra, tùy ý Huyền Minh Điểu bay sang một bên hóa thành hình người.

"Ngươi nói.... Yêu Chủ đại nhân còn sống?!" Thanh âm của Huyền Minh rất nhỏ, nếu không phải hai người trong phòng có thính giác đủ tốt, căn bản là nghe không rõ hắn đang nói cái gì.

Bạch Nam Y không nói gì nhìn Huyền Minh: "Chỉ là có thể."

"Chứng cứ đâu?" Huyền Minh sốt ruột đi về phía trước một bước, nhưng sau khi nhìn thấy đuôi hồ bay tứ tung sau lưng Bạch Nam Y, lập tức đứng chôn chân tại chỗ.

Chấn nhiếp con Huyền Minh Điểu ồn ào này, Bạch Nam Y lấy ra lệnh bài vẫn luôn mang theo bên người. Lâm Sơ Vân nhìn thấy lệnh bài kia, không khỏi hơi ngẩn ra, thấy bộ dáng này của y, Bạch Nam Y nhướng mày: "Thiếu chủ đã từng thấy lệnh bài này?"

Lâm Sơ Vân lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Lúc trước Bạch thúc thúc ngất đi, lệnh bài này đã từng rơi ra, Phượng Ngũ vốn định thay ngài bảo quản, kết quả, Bạch thúc thúc đột nhiên bạo nộ, còn muốn công kích Phượng Ngũ."

Bạch Nam Y sửng sốt, không ngờ sau khi mình bất tỉnh lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, trách không được sau khi mình tỉnh dậy, vẫn luôn cảm thấy Phượng Ngũ đang giận mình vậy.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Bạch Nam Y đưa lệnh bài cho Lâm Sơ Vân, hỏi: "Một khi đã như vậy, ngươi hẳn là đã biết đây là cái gì?"

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ Vân tiếp xúc với lệnh bài này, quả nhiên nặng hơn so với lệnh bài bình thường, hình như có yêu lực nào đó xẹt qua, nhưng sau khi cẩn thận kiểm tra lại phát hiện không có gì.

"Ca ca nói, đây là trận tâm truyền tống trận." Lâm Sơ Vân ngẩng đầu nói.

Bạch Nam Y gật gật đầu: "Đây là ta đoạt được từ vị Yêu Chủ đương nhiệm kia."

Lúc gã trà trộn vào yêu điện, đã tính toán muốn đồng quy vu tận với Yêu Chủ đương nhiệm, kết quả khi tiếp cận kẻ này, lại nghe thấy đối phương nói chuyện với một người khác. Bởi vì lúc ấy cách rất xa, cho nên không cách nào nghe rõ ràng, chỉ mơ hồ nghe thấy những từ như giam cầm, băng nguyên, không cách nào tiến vào, truyền tống trận, quan tài băng.

Sau đó, có lẽ là bởi vì quá kích động, thanh âm của Yêu Chủ đương nhiệm đột nhiên lớn hơn rất nhiều, Bạch Nam Y mới nghe được một câu hoàn chỉnh.

"Cho dù hắn sinh ra sớm hơn mấy trăm năm thì như thế nào, cũng bị bổn tọa vây khốn, không có trận tâm này, đời này hắn cũng đừng nghĩ từ nơi đó đi ra!"

Cũng bởi vì một câu nói này, Bạch Nam Y lập tức nghĩ đến Yêu Chủ và Yêu Hậu đã mất tích, cho nên gã mới có thể buông tha ý nghĩ đồng quy vu tận, dùng một cánh tay vì đại giới, cướp lệnh bài từ trong tay Yêu Chủ đương nhiệm.

"Quan tài băng.....?" Lâm Sơ Vân sửng sốt một chút, lập tức nhớ tới giấc mộng của mình, "Chỉ có thể vào không thể ra?"

Trong mộng, mẹ bị phong ấn trong một chiếc quan tài băng, hơn nữa, lần trước y từ chỗ cha hỏi ra vị trí của bọn họ, cha cũng là nói nơi đó vào được, không ra được.

Cho nên, đó không phải là quá khứ, mà là thời gian hiện tại đang xảy ra.

"Thiếu chủ? Có chuyện gì vậy?" Thấy Lâm Sơ Vân đột nhiên hoảng hốt, trong lòng Bạch Nam Y không khỏi cả kinh, phản ứng đầu tiên của gã là lệnh bài kia có vấn đề, muốn lấy lệnh bài từ trong tay Lâm Sơ Vân, nhưng lại bị Lâm Sơ Vân nhanh chóng né tránh.

Lâm Sơ Vân chậm rãi phục hồi tinh thần, y nhìn lệnh bài trong tay, lại nhìn nhìn Bạch Nam Y: "Bạch thúc....... Cha hình như thật sự còn sống."

Bạch Nam Y nhíu nhíu mày, nhẹ nhàng sờ sờ trán Lâm Sơ Vân, cố gắng xoa dịu cảm xúc của Lâm Sơ Vân.

Dưới sự an ủi của Bạch Nam Y, Lâm Sơ Vân rốt cuộc cũng từ từ bình tĩnh lại, tay y bởi vì nắm chặt lệnh bài, mà cảm giác được vài phần cứng ngắc, nhưng cho dù như thế, y vẫn không chịu buông  ra: "Bạch thúc, ta đã có mấy giấc mộng."

"Trong mộng ta nhìn thấy mẹ nằm trong một cái quan tài băng, trên đầu cài cây trâm xinh đẹp, còn cha thì đứng ở bên cạnh quan tài băng, nhìn mẹ ta một cách tha thiết và chăm chú."

"Sau đó, ta lại có một giấc mơ khác, trong mơ cha nói chuyện với ta, còn ôm ta vào một gian thạch thất, bởi vì lo lắng giường đá quá cứng, mà cố ý trải da thú lên trên, thậm chí còn ghét bỏ cảnh giới của ta."

"Lúc ấy ta hỏi cha, bọn họ đang ở đâu, ta muốn đi xem bọn họ." Lâm Sơ Vân nhìn về phía Bạch Nam Y, Bạch Nam Y đã kinh ngạc nói không nên lời, "Nhưng cha nói, chỗ kia vào được không ra được, không cho ta đi tìm người."

Tay Bạch Nam Y không khỏi run lên, gã hít sâu một hơi, chợt hiểu vì sao vừa rồi giọng của Huyền Minh lại lớn như vậy.

Bởi vì hiện tại, gã cũng rất muốn biến thành thú hình, rống lên một tiếng ——

"Thế nhưng...." Lâm Sơ Vân là người đầu tiên tỉnh táo lại, "Ta đã thật lâu không mơ thấy cha, hơn nữa, ta cũng không biết chỗ đó rốt cuộc ở đâu."

"Băng nguyên......" Ngoài phòng, Phong Hề Hành nghe không biết bao lâu, đẩy cửa đi vào, "Hẳn là chỉ cực Bắc băng nguyên."

Bạch Nam Y ngược lại có vài phần kinh ngạc nhìn hắn, gã lúc trước đã cảm ứng qua xung quanh, nhưng chỉ cảm ứng được sự tồn tại của Huyền Minh, Phong Hề Hành đến từ lúc nào, gã lại hoàn toàn không có phát hiện.

"Cực Bắc băng nguyên?" Lâm Sơ Vân mờ mịt.

Bạch Nam Y giải thích: "Cực Bắc băng nguyên là một mảnh bình nguyên ở phía Bắc của Yêu giới, bởi vì khí hậu lạnh như băng thấu xương, toàn bộ băng nguyên đều bị băng sơn bao trùm. Hơn nữa, nơi đó gần ranh giới với Ma giới, cho nên, luôn không có người ở."

Phong Hề Hành gật gật đầu, bổ sung: "Cực Bắc băng nguyên đều bao phủ bởi tầng tầng băng sơn, những tảng băng sơn này đều là do băng sương hàng tỷ năm hình thành, kiên cố không thể phá hủy. Hơn nữa, trên băng nguyên có bão phong cực độ, bất luận kẻ nào dám bước vào cực Bắc băng nguyên đều có đi mà không trở về."

"Chẳng qua, có lời đồn đại, ở trung tâm cực Bắc băng nguyên, đích xác có một khu vực an toàn nhỏ, nơi đó tuy rằng bị băng sơn vây quanh, nhưng lại không có gió lạnh thấu xương. Đây cũng chỉ là lời đồn, không ai biết bên trong đến tột cùng là tình huống gì." Bạch Nam Y nói.

"Quả thật là có một chỗ như vậy." So với Bạch Nam Y, Phong Hề Hành lại  gật đầu khá chắc chắn.

Kiếp trước, sau khi hắn báo thù thành công, không muốn ở lại Ma cung chờ chết, liền đi lang thang trên đại lục. Thời điểm đi tới cực Bắc băng nguyên, đối với hắn lúc đó, cực Bắc băng nguyên không có bất kỳ nguy hiểm gì, cùng lắm là có phiền phức một chút.

Chẳng qua lúc hắn tới, nơi đó chỉ còn lại hai nấm mồ cô độc, hắn không quấy rầy sự an tĩnh của hai người kia, liền trực tiếp rời đi.

Hiện tại ngẫm lại, Phong Hề Hành không khỏi có chút may mắn —— May mắn kiếp trước hắn tuy rằng nhập ma, nhưng vẫn giữ lại lương tâm của con người. Bằng không, nếu hắn làm ra chuyện bất kính với người chết, để cho sư tôn biết được........

Lâm Sơ Vân nghe hai người kẻ xướng người hoạ, mơ hồ nhận ra, cha mẹ mình có lẽ đúng là bị giam ở cực Bắc băng nguyên. Nhưng dựa theo miêu tả của hai người, muốn tiến vào cực Bắc băng nguyên, căn bản là không có khả năng.

"Cho nên, vẫn phải dựa vào truyền tống trận..." Lâm Sơ Vân chờ mong nhìn về phía Bạch Nam Y, "Bạch thúc thúc?"

Bạch Nam Y bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta cũng không biết."

Lúc ấy, chỉ thấy Yêu Chủ đương nhiệm cầm trận tâm này, cũng khôn nhìn thấy xung quanh có bất kỳ trận pháp truyền tống trận nào.

"Ta nghĩ, nếu vị Yêu Chủ đương nhiệm này cố ý giam cầm cha mẹ sư tôn ở cực Bắc băng nguyên, như vậy truyền tống trận ban đầu có lẽ đã bị gã phá hủy, người biết truyền tống trận chắc hẳn cũng không còn nữa." Phong Hề Hành nói.

Lâm Sơ Vân hồi tưởng lại "Công lao to lớn" của vị thúc thúc còn chưa gặp mặt này, không thể không thừa nhận tiểu đồ đệ nói đúng. Y nhìn trận tâm trong tay, trong lòng tràn đầy mất mát, thật vất vả mới biết cha mẹ còn sống, nhưng y lại không có cách nào đi tìm bọn họ.

Vành tai nhung vừa mới rũ xuống, đã được một đôi tay ấm áp trấn an xoa xoa, Lâm Sơ Vân ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt lo lắng của Phong Hề Hành, trầm mặc một lát lại duỗi tay ra, cứ như vậy nhào vào trong ngực Phong Hề Hành.

"Sư tôn đừng nóng vội, sẽ có biện pháp." Phong Hề Hành an ủi nói.

Nếu thật sự tìm không được biện pháp, vậy hắn liền đi Ma giới, sai khiến ma vật đem sông băng kia từng chút từng chút đập ra.

Lâm Sơ Vân nằm trong vòng tay ấm áp của tiểu đồ đệ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Bạch Nam Y đang ở bên cạnh: "Bạch thúc thúc, ngài cảm thấy....... Cha có thể biết bộ dáng truyền tống trận hay không?"

Bạch Nam Y còn đang bởi vì thiếu chủ nhà mình cùng Phong Hề Hành quá mức thân cận, mà nghĩ làm thế nào tách hai người ra, nghe vậy cũng ngẩn ra, chợt suy nghĩ một chút: "Đích xác có khả năng..."

Mặc dù lúc ấy, Yêu Chủ có thể là vội vàng bị truyền tống rời đi, nhưng với năng lực của Yêu Chủ, ghi nhớ bộ dáng của một cái truyền tống trận hẳn là không khó. Nhưng vấn đề là, hiện tại bọn họ căn bản không có cách nào nhìn thấy Yêu Chủ.

Nghe được Bạch Nam Y khẳng định trả lời, Lâm Sơ Vân nhảy ra khỏi vòng tay Phong Hề Hành, túm lấy tay Phong Hề Hành đi ra ngoài, khí thế hùng hổ nói: "Đồ đệ đi, chúng ta trở về ngủ."

Y không tin, một ngày ngủ mười hai canh giờ, còn không thể một lần nữa mơ thấy cha!

Phong Hề Hành tuy rằng không nghe hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Lâm Sơ Vân. Cho dù bây giờ Lâm Sơ Vân muốn dẫn hắn đến băng nguyên, hắn cũng sẽ nghiêm túc làm theo.

Hai người trong phòng mờ mịt liếc nhau một cái, không biết làm sao sự tình lại đến mức này. Không có Lâm Sơ Vân ở đây, vẻ mặt Bạch Nam Y cũng nhạt đi, gã nhìn thoáng qua Huyền Minh còn đứng ở một bên, đang định nằm trở về tiếp tục dưỡng thương, liền nghe thấy Huyền Minh ấp úng mở miệng: "Xin lỗi."

Bạch Nam Y dừng lại, ngẩng đầu nhìn Huyền Minh.

Chỉ thấy mặt người nọ đỏ bừng, lắp bắp nói: "Xin lỗi, lúc trước hiểu lầm ngươi "

"À." Bạch Nam Y không thèm để ý đáp một tiếng, hóa thành nguyên hình nằm xuống. Dù sao, gã cũng chưa bao giờ quan tâm người khác hiểu lầm, chỉ cần thiếu chủ tin tưởng gã là đủ.

Huyền Minh như thế nào cũng không vượt qua được cửa ải trong lòng mình, hắn suy nghĩ một chút, lại biến thành Huyền Minh Điểu, sau đó cắn răng một cái, từ trong cánh mổ ra ba chiếc lông vũ: "Cho ngươi! Không đủ thì hỏi ta!"

Nói xong, liền vỗ đôi cánh càng ngày càng trọc bay ra ngoài.

Bạch Nam Y vô ngữ nhìn ba sợi lông vũ trên người mình, cuối cùng vẫn thu lại, vừa lúc tiểu phượng điểu gần đây còn đang giận mình, nếu không, liền mang ba sợi lông vũ này đưa cho tiểu phượng điểu là được rồi.

......

Bên kia, Lâm Sơ Vân hùng hổ dắt Phong Hề Hàng đi ra khỏi phòng, một mạch đi về phòng mình, nhưng mà càng đi, khí thế cả người y lại càng yếu. Cuối cùng, tất cả mọi các giác quan đều hội tụ đến lòng bàn tay cùng Phong Hề Hành nắm chặt.

"Sư tôn? Sao người không đi?" Thấy Lâm Sơ Vân đột nhiên dừng bước, Phong Hề Hành hỏi.

Lâm Sơ Vân nắm chặt tay Phong Hề Hành, yên lặng xoay người nhìn về phía tiểu đồ đệ nhà mình. Bởi vì nguyên nhân hóa hình, y chỉ cao đến thắt lưng của tiểu đồ, thậm chí, còn phải ngước lên mới thấy được bộ dáng của tiểu đồ đệ.

Vươn tay kéo Phong Hề Hành, ra hiệu cho hắn ngồi xổm xuống, Lâm Sơ Vân mím môi, hít sâu một hơi, nhìn Phong Hề Hành: "Vi, vi sư có chuyện muốn nói với ngươi."

Phong Hề Hành vẫn mờ mịt nhìn y như trước, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.

Lâm Sơ Vân ở trong lòng yên lặng lấy hết dũng khí, mở miệng nói: "Ta......."

"Phong Hề Hành." Mục Trì không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện, mặt mày ôn hòa, cười tủm tỉm mở miệng, "Đi, theo ta đi luận bàn."

Lâm Sơ Vân: "..."

...............

Bình luận

Truyện đang đọc