HÔN NHÂN HỢP ĐỒNG TỔNG TÀI BÁ ĐẠO CỰC SỦNG VỢ YÊU


"Nếu tôi nói tôi muốn cô rời xa anh ấy, cô chịu không?"
Dương Bạch Dao vào thẳng vấn đề, mục đích cô ta ra đây là để tìm hiểu mối quan hệ của hai người họ nhưng tình hình lại không được thuận lợi.

Dù sao, nơi đây cũng chỉ còn có hai người phụ nữ, xung quanh toàn hoa lá, không người, thì sao cô ta phải thục nữ nữa làm gì.
Nguyệt Hương Lan nhíu mày, người con gái xinh đẹp, tự tin đứng đối diện đúng là hơn cô rất nhiều nhưng dù như vậy thì cô và anh đã cùng thỏa thuận với nhau rồi, giấy trắng mực đen rõ ràng, cô không thể để lộ chuyện cô đang giả vờ được.
"Sao hả? Cô làm được không?"
Dương Bạch Dao thấy cô vẫn im lặng không trả lời, cô ta cười khẩy, lên tiếng.
Nguyệt Hương Lan hít một hơi thật sâu, thở mạnh rồi đáp.
"Cô là gì mà tôi phải nghe theo mà bỏ chồng mình?"
Không để cô ta lấn át quá nhiều, Nguyệt Hương Lan lạnh nhạt hỏi ngược lại, câu hỏi đơn giản nhưng lại khiến Dương Bạch Dao không thể trả lời.
Nhìn cô ta im lặng, cô nói thêm.
"Tôi đoán cô đã có tình cảm với anh ấy nhưng cô nên biết rằng, anh ấy đã có vợ và vợ anh ấy là tôi Nguyệt Hương Lan.

Nếu cô còn có ý định muốn chia cắt chúng tôi thì đừng dùng lời nói để hù dọa, tôi không sợ đâu!"
Nói rồi, Nguyệt Hương Lan dứt khoát bước chân rời đi, lướt ngang qua cô ta như một làn gió, lạnh lùng và nhanh chóng.
Dương Bạch Dao đứng như trời trồng, khuôn mặt sượng trân nhìn về nơi xa xôi, trong lòng đã có câu trả lời cho lời nói vừa nãy của cô nhưng cô ta lại lựa chọn im lặng.

Nếu so về nhan sắc, cô ta hơn Nguyệt Hương Lan là thật, sóng mũi cao, mắt hai mí, ngũ quan hài hoà tạo ra một nhan sắc xinh đẹp, còn cô thì lại mang nét nhẹ nhàng, ngũ quan không nổi bật, không quyến rũ như cô ta, vì thế nếu còn ở lại quá lâu, e rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Nguyệt Hương Lan trở về phòng, trong lòng đầy những suy nghĩ linh tinh, bị người khác coi là người ham tiền thì cô thấy rất khó chịu, nếu không phải vì số tiền nợ quá lớn thì cô đã không phải ở đây mà kiềm chế và nhẫn nhịn những câu nói lúc nãy của cô ta rồi.
Nhưng giờ hối hận thì được gì, giấy trắng mực đen, chỉ kí rõ ràng muốn xóa cũng không xóa được, mệt mỏi cô ngã lưng xuống giường, đôi mắt nhắm lại, ngủ thiếp đi.
1 tiếng sau, Nguyệt Hương Lan đang say giấc ngủ thì nghe tiếng ồn ào phát ra từ nhà dưới, cô lờ đờ ngồi dậy mở cửa đi xuống xem chuyện gì.
"Cậu về rồi, Cao Anh Quân!"
"Dương Bạch Dao? Cậu về khi nào vậy, sao không nói tôi đến đón?"
"Trời ạ, nói làm gì, tôi muốn tạo bất ngờ cho cậu nên nếu nói thì còn gì hay nữa.

Nào, đi làm có mệt lắm không? Nhìn cậu ốm ghê đó!"
Đôi mắt mơ màng dần sáng trở lại, Nguyệt Hương Lan đứng trên cầu thang nhìn hai người họ thân thiết với nhau, tay khoác tay, vai chạm vai, không khoảng cách khiến cô như trở thành người vô hình trong khung cảnh này.
Cao Anh Quân cười, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cầu thang thì vô tình nhìn thấy Nguyệt Hương Lan đang đứng đó nhìn về hướng mình, khuôn mặt vô cảm, cô chậm rãi đi xuống, anh cũng buông tay Dương Bạch Dao mà tiến đến chỗ cô.
Nguyệt Hương Lan giả vờ ân cần, lo lắng, quan tâm hỏi.
"Anh đi làm về có mệt không?"
"Anh không mệt.

Nãy giờ em ở đâu vậy, anh tìm hoài mà không thấy?"

"À, do em buồn ngủ nên ở trên phòng nằm, anh về khi nào em cũng không hay đến chắc anh về lâu rồi hả?"
"Không."
"Vậy thôi, anh lên phòng tắm rửa đi, em xuống xem dưới bếp có gì ăn không rồi nấu cho anh."
"Ừ, cảm ơn..

vợ!"
Nói rồi, anh xoa đầu cô rồi đi lên cầu thang, Nguyệt Hương Lan cũng phối hợp mà cười tươi, ánh mắt liếc nhìn Dương Bạch Dao, trong lòng cô ta đang thấy rất khó chịu, nhìn hành động thân mật của cả hai mà người cô ta không ngừng nóng lên.
Nguyệt Hương Lan đi đến chỗ cô ta, nói.
"Cô chưa về sao? Trời cùng gần tối rồi nếu về khuya thì sẽ không an toàn đâu."
"Không sao, có gì tôi nhờ Anh Quân đưa về là được, cô không phải lo."
Câu nói dứt khoát, cô ta đi lướt qua cô đi đến chỗ Cao phu nhân, Nguyệt Hương Lan cũng không để ý nữa mà quay về phòng.
Trong phòng, cô ngồi đợi anh ra, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt nghiêm túc.

Cánh cửa nhà tắm dần được mở ra, Cao Anh Quân mặc chiếc quần thể thao trắng, phần trên lại không mặc gì khiến cô vừa quay đầu sang nhìn thì phải cúi đầu.
"Anh sao lại không mặc áo vào vậy?"
Nguyệt Hương Lan vừa nhìn thấy cơ thể của anh liền ngại đỏ tai cúi đầu xuống đất, hai tay che mặt lại, cảm giác mặt cô đã nóng lên.

Cao Anh Quân nghiêng đầu khó hiểu, vì trời khá nóng nên anh mới mặc như vậy cho thoải mái một chút, anh thấy cũng không có gì phải xấu hổ.

Anh vừa lau tóc vừa đi đến ghế xoay ngồi xuống.
"Cô sao vậy? Có chuyện gì mà ngồi đây đợi tôi?"
Bỏ qua chuyện ngại ngùng, anh hỏi.

Lúc nãy nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng của cô khi Dương Bạch Dao đụng chạm vào người anh thì anh liền biết chắc giữa hai người có vấn đề nhưng ở sảnh lại không tiện để nói.
Giờ thấy cô đang ngồi đợi mình ở trong phòng thì anh đoán chắc suy nghĩ lúc nãy là đúng.
Nguyệt Hương Lan nghe anh hỏi thì cố kiềm chế cảm xúc lại, cô chậm rãi nói.
"Anh có biết Dương Bạch Dao thích anh không?"
"Chuyện này.."
"Lúc chiều tôi có nói chuyện với cô ấy, thấy cách cô ấy nhắc đến anh xem chừng đã thích anh rồi đó."
Cao Anh Quân nhìn Nguyệt Hương Lan, giờ thì anh biết tại sao cô lại im lặng mà đứng nhìn như một người xa lạ như vậy rồi.

Anh chỉ mới đi làm được một ngày mà ở nhà đã không yên ổn, nếu biết có chuyện này thì anh đã tìm cách quay về nước ngoài sinh sống rồi.
Nhưng đối mặt với câu hỏi của cô, anh vẫn trả lời một cách nhẹ nhàng như đang an ủi cô.
"Tôi không biết có thật như cô nói không nhưng nếu cô ấy có nói lời không đúng với cô thì cô cũng đừng suy nghĩ lung tung nhé, cô đang là vợ của tôi đó."
"Chúng ta đang hợp tác với nhau, theo như thỏa thuận ban đầu thì khi còn ở gia đình anh thì tôi vẫn là vợ anh, vậy nên tôi sẽ không buồn về những chuyện của bạn anh đâu."
"Cảm ơn cô đã hiểu!"

Nguyệt Hương Lan im lặng, không khí dần chìm vào khoảng lặng, không ai lên tiếng nói với nhau lời nào nữa.

Nguyệt Hương Lan đi đến tủ đồ lấy đại một chiếc áo thun rồi đưa đến cho anh, cô không nói lời nào đi bước ra khỏi phòng.

Ở dưới nhà, Dương Bạch Dao đang hì hục nấu đồ ăn cho anh khiến cô thấy rất đáng thương.
Trong lòng thầm nghĩ.
"Cô ấy xinh đẹp như vậy, tài giỏi như vậy, sao lại chọn Cao Anh Quân để yêu chứ? Anh ta chỉ toàn lo cho công việc, nếu cô ấy yêu anh ta thì không biết cô có chịu thiệt không nữa."
Một ngày ở cùng Dương Bạch Dao, cô cảm thấy Dương Bạch Dao không có ác ý gì cả, ngay đến lời nói lúc chiều cũng không khiến cô buồn.

Chỉ là, cô thấy thương cho tình cảm đơn phương của cô ấy mà thôi.
Nguyệt Hương Lan thở dài, cô chậm rãi đi đến tủ lạnh lấy một chai nước đưa đến cho Dương Bạch Dao đang ngồi ở ghế, nhìn mấy món đồ ăn được bày trí đẹp mắt, trong lòng cô thầm cảm thán.
Dương Bạch Dao cầm lấy chai nước từ tay Nguyệt Hương Lan, dù không biết tại sao cô lại cho cô ấy nhưng cô ấy vẫn nhận lấy và lên tiếng cảm ơn.
"Cảm ơn vì chai nước."
"Ừ, anh ấy sắp xuống rồi đấy!"
Nói rồi, Nguyệt Hương Lan rời đi, đi ra sân vườn ngắm bầu trời về đêm, một màn đen u tối, không sao, không trăng, màn đêm mang lại chút yên bình khiến những suy nghĩ linh tinh trong đầu cô tan biến, cô đã rời xa nhà được một khoảng thời gian nên cũng cảm thấy nhớ.
Từ trước đến giờ cô chưa từng phải xa nhà, vậy mà giờ lại ngồi ở một căn nhà xa lạ, chỉ khi ngồi ngoài sân vườn nhìn ngắm những bông hoa và cảm nhận hơi thở của gió mới khiến tâm trạng cô dịu đi, cảm giác như đang ở nông thôn, quê nhà của mình.
"Trời tối rất dễ lạnh, chị hai ngồi ngoài đây mà không mặc áo khoác, chị không thấy lạnh sao?".


Bình luận

Truyện đang đọc