CÂU HỎI NÀY NẰM NGOÀI ĐỀ CƯƠNG

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người bắt đầu cởi quần áo.

Thiệu Trạm tháo đôi găng tay cao su xuống, nhanh chóng cởi luôn cả áo lẫn quần có đai, đến khi cậu cởi bộ đồ cách điện mặc trên người Hứa Thịnh xong, Thiệu Trạm cúi đầu nhìn, thấy bên trong Hứa Thịnh mặc quần jean đen cạp trễ dưới eo.

Lại còn thủng lỗ chỗ.

Trên đầu gối nhìn thấy hai vết rách, cặp chân thiếu niên thon dài, lúc đi đi lại lại hiện ra những đường nếp gấp, vải denim* tôn lên hình dáng đôi chân.

*Denim là loại chất liệu may từ vải cotton cứng với các sợi đan chéo, trong đó một sợi ngang nằm dưới hai hoặc một số nhiều hơn sợi dọc. Denim được biết đến như là loại vải may quần jeans.

Phần lớn phong cách thời trang của Hứa Thịnh đều khoe khoang như con người cậu vậy.

Thiệu Trạm giơ tay lên.

Nhưng sau khi Hứa Thịnh nói xong câu “Tự sờ vào xem”, đối mặt với Thiệu Trạm, ngón tay kia gần như chạm tới bắp đùi cậu rất nhanh, lúc bừng tỉnh ra như bị một tia chớp rất nhỏ đánh trúng làm dâng lên xúc cảm tê dại, cậu lập tức hối hận, ho khan một tiếng, nói: “…Vẫn là để tôi tự tìm.”

Thiệu Trạm không có ý kiến gì, ngón tay cậu hơi dừng lại, sau đó tự dưng đổi hướng, buông thõng hai bên người: “Vậy cậu sờ đi.”

“…”

Rõ ràng là thân thể của chính cậu mà.

Sao Thiệu Trạm nói xong câu này khỏi miệng, ngược lại khiến cậu cảm thấy cậu không đứng đắn?

Hứa Thịnh đi lên trước hai bước, vừa vặn Thiệu Trạm dựa vào tường.

Thân phận hai người bây giờ lại hoán đổi, vóc dáng của Hứa Thịnh hơi cao hơn một chút so với Thiệu Trạm*, lúc tiến lên trước trực tiếp che lấp Thiệu Trạm, nhìn thoáng qua giống như đè người ta lên tường.

*Chỗ này dễ nhầm lẫn, tóm lại chiều cao của Thiệu Trạm cao hơn Hứa Thịnh chút xíu nha:3 Mà vì đang hoán đổi nên mới có câu trên.

Hứa Thịnh đột nhiên cảm thấy đề nghị chính bản thân tự sờ này, có lẽ cũng không phải một ý kiến sáng suốt.

…Bởi vì bây giờ cậu là Thiệu Trạm.

Hứa Thịnh dùng khớp xương ngón tay rõ ràng thuộc về Thiệu Trạm nhét vào hai bên mép túi, chậm rãi di chuyển ngón tay thăm dò.

Trong đầu hỗn loạn.

Quên mất không để ý chuyện ai đang là ai.

Cảnh tượng trước mắt không thể nghi ngờ được nữa, chính là Thiệu Trạm đè Hứa Thịnh lên tường rồi táy máy tay chân, hơn nữa Hứa Thịnh còn không hề có ý định phản kháng chút nào.

Hứa Thịnh lại dò xuống một chút, lúc này mới chạm tới điện thoại di động, cậu hít một hơi, cong ngón tay lại rút điện thoại ra.

Đến khi chậm chạp thoát khỏi sự kích động của trận sấm, cậu mới nhớ ra lúc mua quần áo, trong quảng cáo có một câu cam kết không phòng chống sét, hoàn lại hết tiền.

[Tiệm chuyên kinh doanh trang phục cách điện]: Kính chào quý khách.

[S]: Không tốt lắm.

[Tiệm chuyên kinh doanh trang phục cách điện]: Quý khách đã nhận được hàng chưa? Sản phẩm có vấn đề gì không?

[S]: Quần áo của mấy người không phòng được sét.

Đối mặt với tố cáo của Hứa Thịnh, rõ ràng tiệm chuyên kinh doanh trang phục cách điện sửng sốt.

[Tiệm chuyên kinh doanh trang phục cách điện]: Trang phục của chúng tôi dùng vật liệu chuyên dùng để phòng tránh sấm sét và áp suất, xin mạo muội hỏi một câu, ngài nói không phòng được sét, vậy sét đánh trúng ngài sao?

[Tiệm chuyên kinh doanh trang phục cách điện]: Ngài… Nếu không ngài chứng minh mình bị sét đánh đi?

Hứa Thịnh: “…”

Cậu đi chứng minh ở đâu cơ chứ?

Thiệu Trạm nhìn thấy rõ màn hình khung chat: “Cậu còn nói nữa, chủ tiệm sẽ nghi ngờ có phải cậu cố tình dàn xếp tai nạn* không đấy.”

*Dàn xếp tai nạn (碰瓷): cố tình dàn xếp có tai nạn để nhận được những lợi ích bồi thường, ví dụ như tai nạn giao thông sẽ có bảo hiểm.

Hứa Thịnh: “Đệt.”

“Phòng ký túc xá”, Thiệu Trạm còn nói, “Còn muốn đổi không?”

Sau khi hoán đổi có rất nhiều chuyện cần phải cân nhắc, phòng ký túc xá, điện thoại di động, chỗ ngồi.

Trải qua hoán đổi lần trước, Hứa Thịnh bằng sức mình đã hoàn toàn phá hủy hình tượng mà Thiệu Trạm xây dựng được, dựng nên hình tượng học thần thân thiện, sau sự kiện ở căn cứ Lục Châu lại càng thắt chặt quan hệ giữa học thần và tập thể lớp, bọn Hầu Tuấn gần như không còn sợ Thiệu Trạm nữa, thậm chí còn dám trêu đùa cậu.

Gặp phải vấn đề gì, vẫn là cực kỳ thân thiết tìm đến Trạm ca.

Ngày hôm sau là thứ sáu, trước giờ tự học sáng sớm.

Hứa Thịnh mang tâm trạng phức tạp ngồi vào vị trí của Thiệu Trạm, vừa mới mở ra một trang sổ tay từ vựng vừa quen thuộc vừa xa lạ, Hầu Tuấn đã phi tới: “Trạm ca!”

Mắt phải của Hứa Thịnh chợt giật giật.

Quả nhiên, một giây tiếp theo, Hầu Tuấn từ phía sau lưng cầm một quyển sách bài tập Hóa học: “Trạm ca, bài tập ngày hôm qua tôi không hiểu lắm, câu cuối cùng của đề thí nghiệm muốn hỏi một chút, tôi và Đàm Khải trao đổi mãi, cậu ta cũng không biết làm thế nào, cậu giảng giúp tôi tí ha?”

Thật ra Hứa Thịnh muốn hỏi ngược lại cậu ta, Hóa học có bài tập à?

Không, ngày hôm qua có tiết Hóa học sao?

Trong đầu Hứa Thịnh nhất thời nhảy ra rất nhiều suy nghĩ.

Nhưng cậu vẫn rất chuyên nghiệp, nhanh chóng điều chỉnh xong tâm trạng thật tốt đã dày công tu dưỡng, cố giả vờ bình tĩnh đối mặt với Hầu Tuấn.

Cậu không biết trang nào có bài tập, hất cằm một cái nói: “Mở ra.”

Hầu Tuấn sột soạt mở quyển sách bài tập ra, thuận tiện cúi người xuống, chuẩn bị cả cây bút cung kính đưa cho Thiệu Trạm: “Đại ca, mời.”

Trước khi Hứa Thịnh ra cửa, Thiệu Trạm nói mấy phút nữa cậu ấy mới đến.

Hứa Thịnh một tay nhận lấy bút Hầu Tuấn đưa tới, không chờ được mấy phút, một tay còn lại thò vào trong ngăn bàn, quẹt lên màn hình điện thoại, nhanh chóng đánh chữ.

-Một phút nữa mà không chạy tới phòng học, cậu chờ đi nhặt xác của mình đi.

“Trước khi nói câu này, tôi hi vọng cậu tự mình nghĩ lại trước xem sao.”

“Tại sao không?” Chờ Thiệu Trạm đến, Hứa Thịnh chỉ có thể cố hết sức kéo dài thời gian, cậu cầm bút nói, “Là do cậu vẫn chưa hiểu hết kiến thức trên lớp.”

Hầu Tuấn cúi đầu xấu hổ: “Đầu tôi chỉ toàn nghĩ về giày đá bóng mới mua, tiết trước đúng là không nghe giảng tử tế…”

Hứa Thịnh – người trước giờ chưa từng nghe giảng khuyên nhủ: “Lần sau phải tập trung nghe giảng đấy.”

Hứa Thịnh còn nói: “Câu hỏi này, cậu chờ Hứa Thịnh đến nói cho cậu nghe.”

Hầu Tuấn: “Hả?”

Hầu Tuấn nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không.

Chờ Hứa Thịnh làm gì?

Hứa Thịnh điểm trung bình không đạt tiêu chuẩn á?

Thiệu Trạm nhận được tin nhắn liền chạy tới phòng học, lúc chạy đến cửa sau lớp đúng lúc nghe thấy Hứa Thịnh nói: “Tối hôm qua tôi vừa giảng qua một lần cho cậu ấy, vì muốn kiểm tra xem cậu ấy nắm được bao nhiêu kiến thức mà tôi truyền thụ cho, câu hỏi này cậu cứ để cậu ấy nói.”

Hầu Tuấn gật đầu: “Ra vậy, không ngờ gần đây Thịnh ca nhiệt tình yêu thích học tập như thế.”

Thiệu Trạm: “…”

“Hôm qua tôi dạy cậu thế nào”, Hứa Thịnh nhét bút vào trong tay Thiệu Trạm vừa chạy tới, “Phương pháp củng cố kiến thức tốt nhất chính là giảng lại lần nữa cho bạn học khác nghe.”

Lời này mà để Cao Chí Bác nghe thấy, có lẽ cậu ta sẽ hoảng hốt cả ngày mất.

Lần trước học thần đâu có nói thế đâu?

Còn nói quan trọng nhất trong học tập là tư duy độc lập————-tư duy độc lập đi đâu rồi?

Câu hỏi cuối cùng mà Hầu Tuấn hỏi, đáp án là một phương trình hóa học.

Thiệu Trạm nhanh chóng khoanh vào điểm chính, sau đó dùng tay trái viết xuống một dòng chữ, lời ít ý nhiều nói: “Chỗ này, viết thêm chất xúc tác làm biến đổi phản ứng, thêm nhiệt vào.”

So với chuyện câu hỏi này rốt cuộc giải thế nào, Hầu Tuấn lại cứ nghĩ sang chuyện khác, bây giờ cậu ta đang xoắn xuýt một vấn đề: Sáng sớm, cậu, lại nghe Hứa Thịnh, giảng đề cho mình.

Sự chú ý của Hầu Tuấn làm thế nào cũng không thể tập trung được.

Còn chuyện nào thần kỳ hơn chuyện này không?

Hầu Tuấn cảm thấy không tỉnh táo nổi, khen một câu: “Thịnh ca, suy nghĩ giải đề của cậu rất rõ ràng.”

Thiệu Trạm đặt bút xuống, không biết vô tình hay cố ý nhìn lướt qua Hứa Thịnh: “Đều là do thầy dạy tốt.”

Thầy Hứa Thịnh không dám nói lời nào.

Chờ cho Hầu Tuấn mang sách bài tập trở về chỗ ngồi, hai người Hứa Thịnh và Thiệu Trạm mới âm thầm thở phào một hơi.

May mà chương trình học hôm nay không khác lắm so với mấy hôm trước. Ngoài nội dung mới, còn có thêm những thứ từng được nghe giảng qua, là ôn tập đơn giản. Lần hoán đổi thân thể đầu tiên xảy ra tình huống sau khi thi tháng xong mới đổi trở lại, hai người rất ăn ý nhau trong việc đóng vai đối phương, Thiệu Trạm làm bài tập trên lớp xong thì giao cho Hứa Thịnh.

Hứa Thịnh không thể chơi điện thoại, chỉ có thể buộc phải nghe giảng, thỉnh thoảng còn bị giáo viên gọi lên trả lời câu hỏi.

Trong đó có một nhân vật tiêu biểu———Chu Viễn.

Chu Viễn rất rất thích Thiệu Trạm, nhất là chương trình Toán học càng về sau càng khó, ông lại càng có thể cung cấp cho các học sinh một số bài toán tổng hợp rất khó giải.

Tiết Toán học cuối cùng trước khi tan học, Chu Viễn chuyển powerpoint tới slide cuối cùng———–phía trên là một đề tổng hợp!

Chu Viễn: “Mười phút cuối cùng, thầy xem các em ai có thể làm được.”

Chu Viễn nói đến đây, trong tay đang cầm một khúc phấn nhỏ, viết phấn bị tung lên không trung rồi lượn một đường parabol, cuối cùng rơi xuống đầu “Hứa Thịnh”: “Cất điện thoại di động đi.”

Thiệu Trạm dời mắt khỏi Sudoku trên màn hình.

Chu Viễn còn nói: “Thiệu Trạm, em đi lên giải đề này đi.”

Hứa Thịnh chống cằm, mặc dù dáng vẻ nhìn như đang nghiêm túc nghe giảng, thực ra không biết đầu óc đã bay đến chỗ nào rồi, bị Thiệu Trạm đụng cùi chỏ một cái mới tỉnh hồn: “…Hả?”

Hứa Thịnh không muốn đi lên.

Điên chắc?

Cho dù đợi một lúc Thiệu Trạm có thể mượn cớ đi nhà vệ sinh đưa đáp án cho cậu, nhưng chữ cậu mà xuất hiện trên bảng đen chẳng phải sẽ lộ hết sao?

Hứa Thịnh cũng đụng lại Thiệu Trạm một cái, ý là: Làm thế nào?

Trong lúc Hứa Thịnh do dự, Chu Viễn đắc ý hỏi cậu: “Hôm nay đề thầy giao thế nào?”

Hứa Thịnh đắn đo nói: “Có trình độ.”

Chu Viễn: “Vậy còn không mau đi lên.”

Hứa Thịnh: “…”

Hứa Thịnh cảm giác dường như mỗi ngày đều bị người ta ép tới bên vách đá vậy.

Thiệu Trạm vừa muốn nhắc cậu, có thể giả vờ thân thể không khỏe, không thể lên bục giảng được.

Nhưng đầu óc Hứa Thịnh còn xoay chuyển nhanh hơn cậu, dưới tình thế cấp bách, cậu thể hiện được bản năng muốn sống, kéo tay Thiệu Trạm qua, giơ tay “Hứa Thịnh” lên thật cao nói: “Thầy ơi, bạn cùng bàn của em nói cậu ấy muốn lên bảng giải đề, hi vọng thầy cho cậu ấy một cơ hội.”

“…” Tay Thiệu Trạm bị cậu chộp vào tay, sau khi im lặng vài giây thì nói, “Cậu cứ như vậy bán đứng tôi.”

Hứa Thịnh không có chút gánh nặng nào trong lòng: “Cậu cũng không phải Hứa Thịnh, cùng lắm thì coi như tôi bán đứng chính mình.”

Hứa Thịnh còn nói: “Tôi làm vậy chẳng phải để giúp cậu sao?”

Việc đã đến nước này, rốt cuộc là ai bán đứng ai đã không phân biệt rõ ràng được nữa.

Sau Hầu Tuấn, Chu Viễn cũng nghênh đón thời khắc “ánh sáng thức tỉnh” trong đời.

Học sinh Hứa Thịnh của ông học hành kém cỏi, ngay cả câu hỏi đọc cũng không hiểu, lại chủ động xin được lên bảng giải đề.

Chu Viễn nghẹn lời, nghĩ thế nào cũng không được đả kích sự tích cực của học sinh, vì vậy nói: “…Em, vậy em lên đây đi.”

Thiệu Trạm còn có thể làm sao?

Thiệu Trạm chỉ có thể lên bảng, bắt chước theo phong cách bài thi của Hứa Thịnh, viết xuống dấu hai chấm xong thì bất động.

Cậu đây là bị bắt phải thông minh.

Cuối cùng Thiệu Trạm bị Chu Viễn dùng phấn ném xuống bục giảng, mấy viên phấn xanh đỏ trắng vàng bay lên không trung vạch ra mấy đường cong: “Hứa Thịnh, em còn dám đùa tôi sao? Bình thường lúc nộp bài tập làm tôi còn chưa đủ tức giận sao? Em vẫn còn muốn đi lên biểu diễn mấy chữ nguệch ngoạc này————Em lăn xuống cho tôi!”

Phần câu hỏi này trở thành bài tập về nhà hôm nay.

“Đừng tưởng rằng cuối tuần có thể thả lỏng, cuối tuần này càng phải biết sử dụng thời gian cho thật tốt.”

Nói xong, Chu Viễn gọi “Thiệu Trạm” qua, bài tập sau giờ học của Thiệu Trạm không giống với những bạn học khác, một ít câu hỏi khó thật sự không thể đưa cho bọn họ làm, đừng nhắc tới cuộc thi học sinh giỏi kia: “Thiệu Trạm, em qua đây, thầy giao riêng cho em mấy đề bài.”

Sau khi Hứa Thịnh ra ngoài, Thiệu Trạm lấy điện thoại bị sách đè lên trên ra.

Trên thanh thông báo của điện thoại có hai tin nhắn mới.

Lần này bọn họ cũng đổi cả điện thoại di động, nhưng tài khoản vẫn còn chưa kịp đổi, trong điện thoại của Hứa Thịnh vẫn là tài khoản của chính cậu, phần tên gọi vẫn ghi rõ một chữ “S”.

Hình đại diện vẫn là một chân dung cắt bóng*.

Mở khóa bằng vân tay rất nhanh, cầm điện thoại lên trong nháy mắt là mở được khóa, hai tin nhắn mới đập vào mắt Thiệu Trạm.

Khang Khải: Cứu mạng.

Khang Khải: Cực kỳ khẩn cấp, anh mau tới đi.
*Silhouette: chân dung cắt bóng, hình bóng trên nền sáng, hình chiếu, …

Bình luận

Truyện đang đọc