HỆ THỐNG XUYÊN KHÔNG VƯƠNG PHI MUỐN LẬT TRỜI!


Theo nguyên tác nữ chính là nhị công chúa Nguyệt Hoa Quốc rất hiền thục nết na được phụ mẫu sủng ái nhất.

Năm 18 tuổi nàng ta được gả cho thanh mai trúc mã của mình hắn là Hà Uy - vị tướng quân trẻ tuổi có nhiều chiến công.

Chính vì nguyên chủ sinh ra đã ở vạch đích nên trong cung tỷ muội của nàng ta ai cũng ganh ghét đố kỵ.

Được 3 năm sau, Hà Uy thay lòng đổi dạ cưới thêm tiểu thiếp mà cô ta lại là muội muội cùng cha khác mẹ của nàng Hàn Trân Hồng.

Vốn ghét nguyên chủ sẵn nên từ khi vào phủ ngày nào cô ta cũng hành hạ nữ chính tên Hà Uy biết vậy mà nhắm mắt làm ngơ.

Một lần hắn ta có việc gấp vào hoàng cung Hàn Trân Hồng bày mưu tính kế hại chết đứa con 4 tháng trong bụng nguyên chủ sau đó đẩy ngã xuống nước.

Nguyên chủ ôm hận mà chết.

Kết cục này cũng quá thảm rồi!
...................
...Nguyệt Hoa Quốc....
...3 năm trước - Nàng xuyên không về thời gian trước khi được ban hôn....
Thư Nhiễm thấy chủ tử của mình tỉnh lại thì vui đến phát khóc.
- Công chúa! Người tỉnh rồi! Để em đi gọi Chủ Thượng tới!- Nàng ta nói xong liền chạy luôn ra ngoài.

Vừa đến thế giới này nàng còn chưa biết nhân vật nào là chính tên nào là phụ mà cô gái kia đã muốn gọi người tới rồi.

...Một lúc sau - Tại phủ đệ của...
...Nhị công chúa....
Người hầu nô tỳ xếp hàng dài chờ ở bên ngoài còn trong đây cha mẹ nguyên chủ khóc lóc rất thảm thương.
- Ly Nhi! Tỉnh dậy rồi thấy đau chỗ nào không?
Mẹ nguyên chủ nhìn xoay người nàng nhìn trước nhìn sau.
- Để cha gọi thái y đến khám nha! Ly nhi!
Cha nàng ta vừa nói liền vẫy tay một cái...!mấy tên thầy thuốc làm việc trong hoàng cung xô nhau vào chuẩn mạch cho nàng kết quả...
- Bẩm chủ thượng! Nhị công chúa không có vấn đề gì chỉ là ngâm nước nhiều bị phong hàn thôi.

Thần sẽ kê chút thuốc cho công chúa điều dưỡng.
- Được lui đi!
Cha nàng cho mọi người lui hết ra.
Suốt quá trình nàng chỉ im lặng nhìn chưa nói một câu nào.

Thấy vậy mẹ nàng hỏi.
- Ly Nhi! Con muốn ăn gì nào để mẫu thân căn dặn ngự thiện phòng làm!
- Mẫu thân! Con không đói chỉ là hơi mệt thôi! Hai người về trước đi con muốn ngủ một lúc.
- Được được! Vậy mai mẫu thân với phụ thân tới thăm con nha! Nghỉ ngơi đi!
Mẹ nàng nói rồi liền kéo cha ra ngoài để lại không gian yên tĩnh cho nàng.

Hiện tại nô tỳ của nguyên chủ tên Thư Nhiễm đang khóc thầm nức nở.
- Thư Nhiễm! Đừng khóc nữa! Ồn quá!.

ngôn tình hoàn
Nàng xoa đầu đứng dậy đi lại.
- Được em không khóc!
Qua một lúc nàng cảm thấy ánh mắt của Thư Nhiễm luôn đăm đăm nhìn mình.
- Em muốn nói gì?
- Người không phải là công chúa! Từ trước tới giờ người chưa bao giờ gọi em là Thư Nhiễm.

Lúc nào người cũng gọi em là Nhiễm Nhi mà với lại dáng đi hành động của người đều rất khác.
- Cũng khá thông minh nhỉ! Nói thật với em công chúa thật đã chết ở dưới nước rồi.

Còn ta chỉ vô tình nhập vào thân xác này thôi.
- Vậy công chúa sẽ đi đâu?
- Có thể là sẽ đi đầu thai hoặc biến mất vĩnh viễn.
- Em vẫn chưa biết người tên gì nên xưng hô thế nào?
- Hàn Dung Ly! Cùng họ tên với công chúa của em.
Ai cũng biết chủ tớ hai người họ như tỷ muội ruột tình thâm nàng ta đau lòng cũng phải thôi.
Chợt bên ngoài có một nô tỳ chạy vào báo tin.

- Bẩm Nhị công chúa! Bên ngoài có tam công chúa với tứ công chúa cầu kiến.
Hai nhân vật phản diện đã xuất hiện đó là Hàn Tuệ Chị với Hàn Trân Hồng.

Hình như họ là con của tiểu thiếp sinh ra.

Trong cốt truyện nói phụ mẫu của nguyên chủ là thanh mai trúc mã lớn lên kết duyên với nhau đến khi phụ thân nguyên chủ dưới sức ép của các đại thần phải tuyển thêm phi thì mẹ của đám ruồi nhặng kia mới bước chân được vào hoàng cung.
Nghe nói mẹ hai nàng ta âm mưu chuốc thuốc cha nàng để mang long chủng ai ngờ lúc đó vì say quá nên cha nàng ngủ mất.

Mặc dù mang danh là được thị tẩm nhưng thực chất cha nàng chẳng hề động vào mấy người họ.

Hình như là mấy vị tiểu thiếp kia gian díu với thái giám nên mang thai.

Thì ra là gà mái...!còn nghĩ mình là phượng hoàng.
- Kêu họ đợi ở đại sảnh lát ta qua!
- Vâng!
Vị nô tỳ kia vừa ra ngoài Thư Nhiễm vội ngăn cản nàng.
- Công chúa! Hai người kia luôn bắt nạt người bây giờ đến chắc chắn không có ý tốt.
- Thư Nhiễm! Em nên nhớ một điều là...!ta không phải là vị công chúa hiền lương thục đức mặc cho người người chà đạp.

Dung Ly đang ở trước mặt em đủ sức ứng phó với đám ti tiện kia.
- Em hiểu rồi công chúa.
Thấy nàng nói vậy Thư Nhiễm yên tâm hơn phần nào rồi.

Sau đó cô ấy dẫn nàng đi thay đồ trang điểm lại.
......................
...Bắc Minh Quốc....
Trong cung điện xa hoa lộng lẫy bóng dáng một nam nhân đang đứng trước hiên nhìn ra cây đào đang ra nảy nở mầm.
- Vương! Đã điều tra được.


Ánh sáng tối qua rơi xuống Nguyệt Hoa Quốc cụ thể là phủ Nhị công chúa.
- Chuẩn bị một chút! Ngày mai xuất phát tới đó.
- Vâng!...Thuộc hạ thắc mắc ngài muốn tới đó để làm gì?
- Đương nhiên là...đi đón vương hậu.

Nàng ấy sắp bị người khác cướp mất rồi.
Nam nhân kia tâm tình dường như rất vui môi cong lên một đường.
......................
Nàng vẫn thấy nhân vật này quá ngu muội đi thật muốn đổi thế giới khác.
- Hệ thống!
- Kí chủ đại nhân có gì dặn dò.
- Hàn Dung Ly lúc trước não phẳng à mà lại để cho người khác bắt nạt vậy.
- Kí chủ! Nữ chính là một dạng công chúa hiền thục nên không muốn so đo với tỷ muội trong nhà ấy.
- Tải thêm một số chi tiết về đám muội muội hoang đó đi.

Nguyên chủ đã không dám vậy thì để ta làm thay.
Nàng lạnh lùng thốt ra câu cuối làm Hệ thống bên cạnh cũng hơi lo sợ.

Kí chủ đại nhân nguy hiểm hơn mình nghĩ.
...- Hết chương 2-....


Bình luận

Truyện đang đọc