ÁNH MẶT TRỜI XÁN LẠN

Trở về Forks là quyết định cả nhà đều đồng ý, vốn dự định tháng tám mới khởi hành, nhưng hình như Alice lại nhìn thấy được một ít hình ảnh, là chuyện ngay cả tôi cũng cảm thấy hỗn loạn. Em ấy đề nghị nếu chúng tôi khởi hành sớm hơn dự kiến, có thể gặp được chuyện thú vị nào đó.

"Thú vị" trong miệng em ấy, có rất nhiều lúc mang đến phiền toái.

Vào tháng năm chúng tôi chia tay gia đình Tanya, rời khỏi Alaska, chính thức khởi hành đến tiểu bang Washington. Trước khi đi, Carlisle đã thông báo cho bệnh viện Forks, tôi cực kì xác định bệnh viện kia rất chờ mong sự xuất hiện của cha.

Còn chưa tới nơi, Esme đã không ngừng suy nghĩ làm sao trang trí nhà mới, đây là một ngôi nhà ba tầng, phòng ở xưa cũ ít nhất cũng đã tám mươi tuổi. Mẹ dự định đều đả thông tất cả vách phòng tầng một, dỡ xuống vách tường thay bằng cửa sổ thủy tinh sát đất để ánh nắng mặt trời tiến vào, vách tường còn lại thì sơn thành màu trắng tinh sáng ngời.

Nếu bạn vẫn mãi ở nơi ẩm ướt mưa dầm, hơn nữa cần phải cẩn cẩn thận thận trốn tránh ánh nắng mặt trời ở những nơi có con người, thì bạn sẽ biết có một căn nhà tràn ngập ánh nắng mặt trời và hơn nữa không có ai làm phiền, có ý nghĩa đến mức nào với chúng tôi.

Từ khi máy bay đáp xuống sân bay Angela, bắt đầu có mưa to. Tôi nghe được trong đầu Alice đang gọi tôi một tiếng, tôi chỉ chuyển động tròng mắt, không có phản ứng gì.

Trời vẫn sẽ mưa suốt tháng. Alice trực tiếp thông qua suy nghĩ nói cho tôi biết.

Em ấy ở phương diện dự báo thời tiết này đều tin cậy hơn bất kì vệ tinh nào, chỉ cần em ấy muốn, thì thời tiết mười năm tiếp theo của Forks, em ấy cũng có thể nói ra.

Bởi vì thời tiết không phải con người, không bao giờ thay đổi suy nghĩ của mình.

Lần đầu tiên nghe được cái tên Claire này, là một ngày trước khi chúng tôi đến trường học.

Jasper và Emmett quyết định đi săn một lần trước khi nhập học, để đảm bảo nhu cầu trong hai tuần. Mà tôi đi đến trường trước, nộp lên tư liệu và hồ sơ liên quan của chúng tôi.

Lãnh đạo trường đã biết chúng tôi chuyển đến từ hai tuần trước, mà suy nghĩ của các học sinh trên đường tôi đi đến mãnh liệt như sóng thần Thái Bình Dương, hàng trăm loại âm thanh là gia đình Cullen chuyển đến Forks, còn có các loại pỏng đoán về bạn học mới của họ.

Nơi đây vẫn là quá nhỏ bé, cho nên chuyện nhỏ nào cũng có thể làm trào dâng tiếng vọng nhiệt tình.

Tuy nhiên đối với Carlisle, thì Forks trong trí nhớ ông ấy là một vùng đất tốt đẹp, cha vẫn còn nhớ rõ bảy mươi năm về trước, cha ở trấn trên đã được rất nhiều người chăm sóc.

Đáng tiếc những người từng chăm sóc ông đều đã mất, Carlisle bày tỏ rằng đây là một sự tiếc nuối bi thương, nhưng là đối với tôi thì đây là năm tháng từ bi đối với nhân loại.

Bọn họ cũng có linh hồn, cho dù có người có linh hồn dơ bẩn không chịu nổi, nhưng càng nhiều hơn nữa là linh hồn có được nhân tính, có cơ bản đạo đức.

Sau khi đến nơi, Carlisle cố ý gọi điện liên lạc cho dân địa phương Quileute, đó là người da đỏ tại La Push. Tôi còn nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên đến đây, Alice và Jasper còn chưa gia nhập với chúng tôi. Người của tộc Quileute đã hoan nghênh chúng tôi nhiệt liệt hơn bất kì ai ở Forks, bọn họ biến hóa thành động vật có vú rất lớn, tự xưng là người bảo vệ con người để mà xuất hiện tại bên trong rừng Olympic.

Há to miệng rộng, lộ ra răng nanh, hận không thể đuổi chúng tôi ra khỏi biên giới. Tuy rằng họ chỉ có ba người biến hóa được, nhưng là có được dũng khí để liều mạng đối kháng với chúng tôi.

Đàn chó này, đây là nguyên văn lời của Rosalie. Tôi đến bây giờ còn nhớ rõ chị ấy chán ghét đám chó săn kia đến mức buồn nôn.

Không thể nghi ngờ con người cần phải được bảo hộ, đối với chúng tôi mà nói, họ thật sự quá mức yếu ớt. Carlisle rất đồng ý với quan niệm của tộc người sói bản địa, cha hiển nhiên rất nguyện ý làm làng giếng với cái đám như hổ rình mồi ấy.

Mà rất nhiều lúc, tôi đều nguyện ý duy trì Carlisle, người cha của tôi.

Khi trở về Forks, người sói Alpha ký kết hợp ước hòa bình với chúng tôi - Black đã qua đời từ lâu, thế hệ mới nhất còn không có ai có thể biến hình.

Đây quả là một tin tức tốt, không phải ai cũng nhẫn nại được như Carlisle.

Alice quả nhiên rất thích Forks, em ấy còn chưa đến đã thích nơi này rồi. Còn đối với tôi, vùng đất này không có gì khác biệt so với những nơi tôi phải lặp đi lặp lại đi học đến trường.

Mưa dầm liên miên, không hề có ánh sáng nào.

Đến trường, đến trường, rồi lại đến trường, đối với người mỗi lần chuyển nhà phải dành hẳn một rương hành lý để chứa bằng tốt nghiệp thì đây là ác mộng còn đáng sợ hơn bị người sói cắn đứt cổ.

Ngửi mùi mặn của hơi thở Thái Bình Dương tràn ngập trong không khí, nhìn con sông phân nhánh trong rừng rậm xanh đậm đặc đến làm cho da đầu người run lên, tôi không có một chút hưng phấn nào.

Từ văn phòng hành chính trong trường đi ra, tôi nhịn không được thở một hơi nhẹ nhõm. Động tác này rất phù hợp sử dụng cho con người, nhưng đối với chúng tôi thì dưỡng khí không còn là thứ thiết yếu nữa, động tác hít sâu hoặc hà hơi thở dài trừ bỏ biểu hiện sự khoa trương bất đắc dĩ, thì không hề có tác dụng thả lỏng thần kinh.

Hiệu trưởng Greene và giáo viên hướng dẫn bà Cope nhiệt tình hơi quá, hiệu trưởng biểu hiện rất vui vẻ khi trường học già cỗi của họ có thể có học sinh mới chuyển vào nhiều như vậy, nếu ông ấy biết chuyển vào là những phần tử nguy hiểm như thế nào, ông ấy rất có thể về nhà khóc lóc kể lể với vợ, tôi nghe được trong lòng ông cực kỳ thương yêu một nửa kia của ông.

Mà bà Cope, thôi quên đi, tôi không nên lo lắng bà sẽ xúc động mà chạy tới đuổi theo tôi, tuy rằng suy nghĩ vừa rồi của bà mãnh liệt như thế.

Mở ra tán ô, tôi bước ra tòa nhà dạy học, ánh sáng mờ tối xuyên qua từng giọt mưa, phản xạ lên trong mắt tôi từng mảng quang phổ đầy màu sắc rực rỡ, tôi biết đây là cảnh tượng mà con người không thể nhìn thấy.

Tôi có thể nhìn thấy rất nhiều những thứ nhỏ bé, tro bụi tung bay khắp nơi, bút máy trong góc tối, những khối màu tối nhỏ trên bức ảnh, bụi phấn trang điểm trên khuôn mặt phụ nữ, còn có con rận trong thảm lông.

Bạn có thể thấy được một vài thứ mà bạn không muốn thấy, thật may mắn tôi không có tính sạch sẽ nghiêm trọng, phải biết rằng cho dù là con người hay chúng tôi cũng đều không thể tiêu diệt sạch sẽ tro bụi.

Sâu trong cổ họng đang hiển hiện một loại nóng bỏng rực cháy, đã có hai ba tuần tôi không có dùng bữa, một con sư tử Châu Mỹ hay gấu xám đối với tôi là một thực đơn không tồi. Nếu như không thể nhịn nổi nữa, thì hươu nai đuôi đen trong rừng Forks cũng là lựa chọn khá tốt.

Điều kiện tiên quyết là tôi và người nhà đều phải tránh đi quốc lộ 101 bên kia khu rừng, dù sao đi nữa thì Carlisle vẫn rất coi trọng hợp ước với người Quileute.

Về phần con người đang bước đi xung quanh tôi, tôi có thể bỏ qua họ, chuyện này không hề dễ dàng gì, nhưng là cũng không khó khăn đau đớn đến mức tôi phải lăn lộn trên mặt đất.

Ngẫu nhiên có lúc quá đói khát, tôi đều trách mình thính giác quá tốt. Động tác của những thân thể ấm áp, thanh âm của máu sẽ phát lên vui mừng theo động tác này. Bạn có thể không nhìn, ngừng thở, nhưng không thể dùng tay che lỗ tai, điều đó khiến cho người khác chú ý.

Lúc tôi chuẩn bị đi đến bãi đỗ xe, trong những thanh âm ầm ầm suy đoán và tin đồn về nhà Cullen bên tai, thì đột nhiên vang lên một đoạn giai điệu ghi-ta mộc mạc.

Lưu loát khiêu vũ, như là mưa đầy trời đang rơi xuống.

Cung đàn ghi-ta rung lên dưới mười ngón tay của người nhạc sĩ, như là giương đôi cánh muốn bay vút lên, muốn tỏ lại thôi, đột nhiên rung động trong thế giới ồn ào u ám.

Những tia sáng không quan trọng mà chỉ có tôi mới nhìn thấy dường như đang lóe lên hào quang ánh bạc trong giai điệu ấy.

Không lẽ có ai đó đang chơi đàn ghi-ta sao, tôi dừng lại, chính âm nhạc ngăn lại bước chân tôi.

Không thể nghi ngờ rằng tôi nhiệt tình yêu thương tất cả những giai điệu đẹp đẽ.

Tôi thậm chí không kịp đi tìm là tiếng ai, đúng, tôi xác định trong lòng một người nào đó đang hát lên giai điệu này.

Anh ta.....Cô ấy ngâm nga theo tiếng nhạc trong lòng mình, ca khúc này rất xa lạ với tôi, bài ca dao đơn giản hòa cùng tiếng đàn ghi-ta, làm cho người ta muốn nhịp chân nhẩm theo.

Người bình thường không thể làm như thế, bọn họ có thể ngâm nga một ca khúc trong suy nghĩ, nhưng là họ không có khả năng ngay cả một nốt nhạc cũng không có sai lầm, thậm chí ngay cả nhạc đệm đều dùng linh hồn mình diễn tấu theo.

Trừ phi đó là nhà âm nhạc, hoặc là đã quen, đã yêu thương ca khúc kia, có thể chính xác nhẩm theo từng nốt nhạc trong nhạc phổ.

Bình luận

Truyện đang đọc