ÁNH MẶT TRỜI XÁN LẠN

Trước khi Charles bay đi California một ngày, tôi nói với cậu tôi sẽ đi Seattle gặp bạn qua thư, ông là người biết đến sự tồn tại của C. Kỳ thật ngoại trừ C, tôi còn có bạn qua thư khác, nhưng là không có quen lâu như với C.

Ví dụ như vào dịp giáng sinh năm ngoái, có một người bạn qua thư từ Firenza chạy đến Forks thăm tôi, chị ấy là một người phụ nữ ba mươi tuổi với mái tóc vàng, thích mang theo camera đi nơi nơi.

Tôi gọi chị ấy là người phụ nữ đến từ Firenza, chị ấy không hề nói danh tính thật của mình, mà càng thích xưng hô đấy của tôi hơn.

Tôi thường xuyên chụp một số hình ảnh núi rừng Olympic gửi cho chị, từng mảng từng mảng màu xanh biếc đó, rừng sâu không dấu chân người, dương xỉ kéo dài không ngớt, cây tùng đã ba bốn trăm năm, cây lá phong xinh đẹp, còn có đại thụ lá kim bị vô số rêu xanh tầng tầng lớp lớp bao trùm.

Người phụ nữ lãng mạn đến từ Firenza ấy, đặc biệt yêu thích chạy xung quanh rừng rậm ôn đới Forks. Vào năm ngoái lúc tôi đến cảng Angle đón chị ấy, chị đã ôm tôi rất chặt.

Nụ cười của sáng rực như ánh mặt trời, chị nói với tôi: "Claire, cảm ơn em đã giúp chị phát hiện thêm một thiên đường trên thế giới này."

Chị thích từ thiên đường này, bởi vì từ nhỏ chị đã đi khắp thế giới, cất tất cả cảnh sắc tuyệt đẹp mà chỉ thiên đường mới có vào camera của mình. Nghề nghiệp chính của chị là nhiếp ảnh gia, nghề phụ là tác giả nghiệp dư.

Vào dịp cuối tuần chị tới kia, tôi đã cùng chị thuê xe đạp, đạp đến công viên Olympic ngắm cảnh. Bởi vì vào mùa đông, cơn mưa rét lạnh và tuyết trắng phủ khắp núi non kia làm cho cả khu rừng như được đóng băng lại sáng long lanh. Chúng tôi từng ngồi trên khúc gỗ trên đường nhỏ trong rừng, nghiên cứu bông hoa màu tím nho nhỏ này là giống cây nào. Thăm quan nhà bảo tàng gỗ của Forks và nhà xưởng gỗ sát bên. Cuối cùng còn lái xe chở chị ấy đến bãi biển La Push chờ đợi thời khắc huy hoàng của mặt trời mọc, tôi mặc một chiếc áo bành tô dày cộp, dùng khăn quàng cổ che kín mặt đón gió biển, đứng cạnh vách núi. Chị ấy thì cầm camera ngồi sát bên vách đá đen, chờ đợi ánh dương từ đường chân trời.

Chị cũng cho tôi rất nhiều ảnh chụp từ quê nhà, thành phố từ xa xưa kia, đường đá không biết tên, song cửa sổ khắc đá hình chữ nhậ. Tất cả màu sắc trong ảnh chụp đều thiên hướng màu lam bụi sắc lạnh, nhưng xuyên qua suối phun tại quảng trường lớn, là đứa bé tóc vàng đang say giấc, khiến cho trái tim người nóng lên.

Thời điểm rời khỏi, chị ấy hôn má tôi và nói: "Nơi đây không có chỗ nào không khiến chị kinh thán, bao gồm cả em,Claire à."

Tôi thật ra rất sợ tiếp đãi chị ấy không tốt, chị là loại người tôi thích nhất, chưa bao giờ để ý chuyện vụn vặt, long dạ bao dung, khi cười rộ lên giống như cả thế giới đều không có bóng đêm.

Vào lúc tôi tiễn chị ở sân bay, lớn tiếng hô lên ở khu hải quan: "Lần sau em dẫn chị đến Trung Quốc, được không chị."

Tôi đột nhiên hy vọng chị thích Trung Quốc - thiên đường tôi giấu trong lòng.

Chị xoay người lại cười với tôi: "Chờ em sau khi thành niên thì chị sẽ lại đến Forks, khi đó chúng ta cùng nhau du lịch thế giới nhé Claire."

Tôi chưa từng chờ mong trưởng thành như thế, sau đó thân thể thiếu nữ ngây ngô này sẽ trở lên chín chắn. Tôi quý chị - người bạn qua thư chưa lưu tên này, chị ấy giống như sẽ bay lượn lên vậy.

Điều này làm cho tôi có sự tin tưởng cơ bản cho cuộc gặp mặt C, đều là bạn qua thư, chắc sẽ không tệ lắm nhỉ.

Trước khi Charles xách theo hành lý đi gặp Bella, vẫn còn dặn dò tôi: "Nhớ kỹ phải mang đủ kem chống nắng, đừng quên uống thuốc, quần áo chống nắng phải mang theo hai bộ nữa. Chú ý dự báo thời tiết, một tuần tới Seattle sẽ mưa thì cháu có thể xuất phát."

Ông ấy biết tôi có thể sắp xếp cuộc sống của mình, cho nên bình thường cũng không can thiệp vào sinh hoạt của tôi.

Tôi chỉ còn cách lẽo đẽo theo sau liên tục đồng ý, còn căn dặn cậu phải mang theo quà tôi tặng Bella. Kể từ hai năm trước, Bella không còn quay trở về Forks nghỉ hè, chị ấy không thích sự âm lãnh ẩm ướt của Forks.

Kỳ thật tôi hy vọng Bella sẽ ở tại Forks lâu chút, nhưng tôi không hề giỏi giao tiếp, mà Bella cũng thuộc loại trầm mặc ít lời. Tôi vẫn không dám nói ra, tôi kỳ thật rất thích chị, ánh mắt chị giống như nai con của Forks thuần khiết xinh đẹp.

Có đôi khi tôi muốn trở thành bạn qua thư của Bella, nhưng vẫn luôn không có cơ hội. Có một số người chỉ có thể thể hiện sự nhiệt tình thông qua câu chữ, giống như tôi, còn ngoài đời qủa thật là một tên ngu ngốc im lặng.

Trước khi tôi đã từng hỏi C, tại sao lại trả lời thư của tôi vậy?

Khi đó tôi vẫn còn nhỏ, cho dù nói tiếng Anh không thành vấn đề, nhưng chữ cái viết ra giống như chó con đào đất, gập ghềnh dài ngắn không hề đồng nhất chút nào. Người hiểu biết đều thấy rằng cái loại bút tích này là nét chữ nghuệch ngoạc của trẻ con.

C hồi đáp rằng, thư của cô có màu sắc.

Màu sắc?

Loại phong thư bình thường này, tôi đều mua màu trắng, chẳng lẽ anh ta rất thích màu trắng, sắc thái nhìn lâu dễ buồn ngủ này?

Có đôi khi tôi cảm thấy C tiết lộ cho tôi rất nhiều điều về anh ta, nhiều đến mức anh ta có lý do đột nhập nhà tôi, bịt miệng diệt khẩu tôi, đương nhiên nhiều năm đã qua như thế C không hề đến nước Mỹ, chứng vọng tưởng bị hại của tôi cuối cùng cũng yên tĩnh.

Lau khắp quanh nhà một lần, mở toàn bộ mười mấy cửa sổ tầng một ra thông gió. Tòa nhà này có rất nhiều cửa sổ, vợ chồng Jason chắc chắn rất thích không gian thông thoáng tràn ngập ánh mặt trời. Bình thường bởi vì sợ ánh mặt trời chiếu vào quá nhiều, tôi đều cố gắng khép kín màn che, chỉ có ngày mưa mới có thể kéo ra một chút.

Cất một số bưu thiếp và ảnh chụp vào hộp, tôi nhìn đồng hồ, phát hiện đã đến giờ, mới chạy lên lầu hai tắm rửa, đánh răng, gội đầu. Sau khi tắm sạch sẽ mới thoa kem chống nắng do bác sĩ chỉ định, mặc vào quần áo sạch sẽ, thêm một chiếc áo khoác dài chống nắng.

Thời gian hẹn gặp mặt C, chúng tôi chỉ dùng thư để trao đổi, ngôn ngữ của anh ta trở nên cực ngắn gọn, anh ta hy vọng tôi có thể tự nói địa chỉ. Tôi cũng không có do dự lâu, đã hẹn gặp tại đại học Washington của Seattle. Gần đây có mấy cuốn sách phải mua, tính toán sẵn tiện mua trong thư viện của trường luôn.

Đại học Washington cũng là một trong những đại học tôi muốn nhập học nhất sau khi tốt nghiệp trung học kiếp sống. Nơi đó gần Forks, hơn nữa cho dù là thời tiết của vùng biển hay môi trường hoàn cảnh, đều làm cho tôi cảm thấy hài lòng.

Thị trấn này cách Seattle một trăm dặm Anh, nếu như đi xe khách, trung gian còn phải đổi vài chuyến, thời gian ít nhất đến Seattle khoảng bảy, tám giờ đi đường.

Tôi vốn muốn tự mình lái xe đến đó. nhưng nhớ đến sắc mặt của Charles - mặc dù cậu không ở đây - nhưng vẫn còn lực uy hiếp đến tôi. Vị thành niên gì gì đó, không có giấy phép lái xe gì gì đó quả nhiên là lý do tốt nhất để cậu rít gào.

Cuối cùng đành phải đi nhờ xe của một chủ tiệm ăn nhỏ ở trấn trên, đến Cảng Angel đi máy bay.

Tâm lý của tôi vẫn còn một chút xíu nổi loạn, ví dụ như không quá muốn thuận lợi dành một tiếng bay đến Seattle, mà là muốn chạy chiếc Ford cũ kỹ hỏng hóc kia của mình, thử xem có thể tự mình lãng phí bốn đến năm tiếng chạy đến đại học Washington.

Trước kia, khi một mình đi du lịch đa số đều là dò đường, không có giấy phép lái xe sẽ làm tôi cảm thấy giống như đang phạm tội.

Tôi hiện tại có chút muốn phạm tội. Qủa nhiên là do sắp gặp mặt bạn qua thư mà bắt đầu trở nên hưng phấn chờ mong sao?

Ngẫu nhiên dự báo thời tiết sẽ chính xác đến bất ngờ, thời điểm tôi xuống máy bay thì cả bầu trời Seattle đã đắm chìm trong màn mưa xám trắng. Tôi che dù, ngẩng đầu nhìn trời, mới nhớ đến ngoại trừ lá thư thì tôi và C không còn phương thức liên hệ nào khác.

Tôi ít nhất còn có địa chỉ nhà, mà địa chỉ của C vùa nhìn đều biết là giả.

Nói cách khác, sự hiểu biết của tôi về C, trừ bỏ thư từ trao đổi mấy năm nay, trên cơ bản không còn gì cả.

Nhưng tôi lại rất hiểu biết anh ta trên phương diện nào đó, thích những thứ tinh xảo, trong nhà rất giàu có, có nghiên cứu sâu về hài kịch lỗi thời. Một tuần chỉ làm việc có một ngày cho dù rất chăm chỉ, tuổi tâm lý vẫn ở thời điểm trung nhị văn nghệ. Trong nhà có nhiều thành viên, không thích ngày đầy nắng, nhưng khi trời mưa cũng sẽ nóng nảy.

Hôm nay anh ta sẽ rất nóng nảy, tôi nhìn không trung ngơ ngác nghĩ như thế.

Hơn nữa tôi hoài nghi C có chút vấn đề về tâm lý, rất thích tự quyết định, trái tim thủy tinh, không thích người khác phản bác ý kiến của anh ta, cho dù lời nói của anh ta làm người khác chẳng hiểu gì.

Tôi có thể cùng tên như thế này bảo trì quan hệ bạn qua thư lâu như thế, quả nhiên là thật lòng a. Lúc trước sau khi tôi rốt cuộc buông tha cho việc tôi làm thế quái nào trùng sinh, thì hoàn toàn không biết làm gì thì mới nhàm chán đến cùng cực viết hơn mười phong thư, góp nhặt địa chỉ lung tung trên khắp thế giới ở các loại tạp chí, danh bạ địa chỉ, thông báo tuyển dụng, tùy tiện gửi đi.

Khi đó hồi âm tốp năm tốp ba, trả lại thư có sáu, bảy tấm, lý do đơn giản viết sai địa chỉ không có ai kiểm tra và nhận thư đều được trả lại hộp thư của tôi.

Nhớ rõ phong thư hồi âm đầu tiên của C, thư từ tấm da dê, viết bằng bút lông ngỗng, chữ viết tiếng anh xinh đẹp đến cực hạn.

—— Mỗi lần nhìn thấy một đám ngốc chui ra sau khi mặt trời lặn, ta cũng rất muốn đi ngủ.

.........

Được rồi, tôi nhìn tem thư Châu Âu trên bìa thư, nhìn nhìn lại câu kia hoàn toàn không có chủ ngữ vị ngữ, cảm giác đầu tiên chính là lãng phí.

Tấm da dê lớn như thế mà chỉ viết có câu như vậy thôi, ngay cả câu cơ bản nhất là xin chào cũng không có, vừa mở miệng là cao cao tại thượng.

Gỉa bộ cao lãnh cực kì !

Tôi mang theo tâm tình khinh bỉ vô hạn, lấy ra tờ giây nhỏ, khéo léo viết xuống một câu —— vậy thì hãy mở to mắt mà cẩn thận quan sát, người ngu tạo ra trò cười còn đồ sộ hơn ánh mặt trời.

Đương nhiên chữ viết kia sẽ không bởi vì lực đạo nhẹ nhàng của tôi mà trở nên đẹp đẽ, so sánh với trang giấy thư của C, tôi quyết định phải đi tập viết.

Sau đó gửi thư đi, lại lần nữa nhận được thư của anh ta, có qua có lại, tôi ở Forks, mà anh ta ở Italia, địa chỉ ở tại hộp thư công cộng của công ty du lịch La Mã. Tôi đại khái biết C với công ty kia có quan hệ nào đó, nhưng mà nhìn tin tức thu được trên thư này, tôi chết cũng không thể tưởng tượng C cao quý lãnh diễm trong thư, sẽ cầm cờ du lịch dẫn du khách nước ngoài, đi ngắm cảnh tại đấu trường La Mã hoặc là trên thuyền nhỏ sông Venice.

Nhiều năm như thế, ngay cả tôi cũng cảm thấy không thể tin nổi, chỉ dựa vào thư từ vậy mà chúng tôi có thể bảo trì liên hệ lâu như thế. Mà anh ta cũng là trong số những người hồi âm khi đó, vẫn còn kiên trì đến giờ.

Bình luận

Truyện đang đọc