ÁNH MẶT TRỜI XÁN LẠN

Vào thời khắc anh ta quát lên, thời gian giống như chậm lại.

Tôi không thể tin vào hai mắt mình nữa, những con người đang chạy đến cửa ra thư viện kia, cổ đột nhiên bị bẻ gãy, gục xuống. Tôi nghe thấy tiếng la hét sợ hãi thật sự, là sự sợ hãi nguyên bản nhất, không hề tò mò hay kinh ngạc.

Tiếng kêu thét này giống như vặn vẹo toát phá từ cổ họng, đau đớn vang dội như chọc thủng màng nhĩ tôi.

Tôi mở to hai mắt, không thể nào giải thích nổi những gì xảy ra trước mắt, có cái gì đó trong tim như vỡ vụn ra, đau đớn đến mức ngay cả khi lặng yên cũng hít thở không thông.

Tiếng kêu này biến mất rất nhanh, bọn họ như là lúa mạch bị lưỡi liềm gặt hái, sụp đổ trên mặt đất kèm theo tiếng tê toái của xương cốt gãy vụn.

Một người cuối cùng bị C kéo lê, ném lên phía trước một cách dễ dàng, rơi xuống cạnh bên người tôi. Thi thể đánh vào giá sách, tất cả những cuốn sách dày cộp đều rơi rầm rầm xuống đất.

Không phải thời gian trở nên chậm chạm, mà là mọi thứ phát sinh quá nhanh. Chỉ mới vài giây trôi qua thôi, trừ bỏ tôi, mười sinh viên tại tầng hai thư viện đều bị người bẻ gãy cổ nằm rạp trên mặt đất.

C dường như không có việc gì bước đến, hai vai bình thản, bước chân nhàn nhã đi qua con đường đầy xác, gương mặt anh ta vẫn còn nguyên sát khí lạnh lùng bước về phía tôi.

Anh ta đang cười, môi khẽ nhếch, độ cong không nhiều không ít mang vẻ hàm súc cao ngạo, anh ta cảm thấy mình như một vị vua.

Tôi vội rụt lại, cả người mềm nhũn, thần sắc sợ hãi.

"Claire yêu quý, ta nghĩ chúng ta có thể tự giới thiệu một lần nữa." Khi anh ta bước đi trên lối nhỏ được trải bởi ánh dương, từng giọt ánh sáng xinh đẹp hiện ra trên gương mặt của hắn.

Từng bước anh ta tiến tới là từng bước tôi lùi lại, tôi không phát ra được thanh âm nào, tôi tụ nhủ phải hô to cầu cứu, nhưng lý trí còn dư lại trong đầu khiến cho tôi không thể nào mở miệng nổi, có thêm người đến nữa thì cũng chết thôi.

Cho đến khi sau lưng va vào kệ sách, tôi mới run rẩy giang tay ôm chính mình, đóa hoa trong tay đều rơi xuống mặt đất.

Tôi tự nhủ, đừng thể hiện ra mình là người vô dụng đáng ghét như thế, hung thủ giết người sẽ không vì mày sợ hãi đến tè ra quần mà tha cho mày.

Nhưng sự kinh hoàng này cứ quấn quanh tôi, chưa bao giờ tôi sợ đến mức này, cho dù ngay cả lúc chạm mặt gia đình Cullen cũng không có sợ đến mức muốn qùy xuống đất cầu xin tha thứ như vậy.

Hình như C không hài lòng với phản ứng của tôi, sự hưng phấn điên cuồng trong mắt anh ta biến thành một loại áp lực tối tăm, nhíu mày, thoạt nhìn có chút tức giận. Sau đó anh ta lại áp chế cảm xúc này lại, giống như một ngọn núi lửa đang phun trào, cứng rắn áp chế lại tất cả dung nham của mình. Vẻ mặt của anh ta xuất hiện sự biến hóa kỳ quái, có chút trống rỗng, ngữ khí lại tốt đẹp khiêm nhường.

"Claire, Claire của ta, ta là người bạn chân thật của cô, thư viện này không phải rất đẹp sao? Rất thích hợp cho cuộc gặp mặt lần đầu của ta, nơi đây có lịch sử lâu đời như thế, yên tĩnh mà cổ xưa, ta có thể thấy bụi bẩn đã trăm tuổi lắng đọng trên trần nhà hình vòm nhọn, ta có thể nghe thấy thiên sứ đang ca hát trong mạch máu của ta, cô nhất định không thể nào tưởng tượng nổi ý nghĩa của tất cả chuyện này đối với ta như thế nào đâu, ta nghĩ rằng bản thân đã biến thành một khối hóa thạch, nhưng khi ở đây, ta phát hiện hai mắt mình mang theo sinh mệnh cứng cóng của ta đang dần sống lại." C tiến đến trước mắt tôi, tươi cười của hắn ta vào lúc này có vẻ đặc biệt tàn nhẫn vô tình.

Tôi muốn co rụt lại hết mức, thư viện trống rỗng, mười thi thể đáng sợ, còn có một......Ma cà rồng.

Loại cảm giác này giống y như cả nhà Cullen, như đang đối mặt với rắn độc, là ma cà rồng.

Gáy sách đâm lưng tôi phát đau, C dồn tôi vào góc trong từ những giá sách, hắn ta ôm hoa, gương mặt tái nhợt hiện ra một loại tinh xảo quỷ dị giữa những đóa hoa đỏ rực.

Tôi nhìn hắn, như nhìn thấy tử thần, trước mắt là bóng đêm.

"Sắc màu xinh đẹp của sự sống, cô là sự tồn tại chân thật đến dường nào. Ta làm sao có thể cảm thấy cô đã mất đi cảm giác với thế giới này cơ chứ, cô quả thực là tồn tại không thể nào thay thế trong thế gian ngập tràn u ám dối trá này."

C vươn tay ra, găng tay màu đỏ có nếp gấp rõ ràng, hắn ta lúc này rõ ràng mới thấy. Hắn nhe răng, có điểm ảo não, tay kia thì cố chấp ôm hoa không chịu buông, chỉ có thể mất tự nhiên dùng răng nanh cắn xuống. Kết quả cho dù chỉ là một động tác cắn và kéo xuống đơn giản, nhưng găng tay bằng da chất lượng cao cấp kia lại xoẹt một tiếng bị cắn ra một lỗ thủng.

Qủa nhiên lợi hại hơn cả răng chuột.

Ngón tay lộ ra khỏi lỗ thủng của C khẽ nhúc nhích, hắn ta có vẻ hơi xấu hổ, giống như cảm thấy bản thân không thể kéo bao tay này ra một cách thật tao nhã hoàn mỹ, là sự thất bại của bản thân.

Tôi không cảm thấy buồn cười chút nào, hắn ta đang ở sát bên tôi. tôi cảm thấy dạ dày đau đớn như sắp cuộn thành một khối, đầu lưỡi đắng chát, ngay cả da đầu đều tê rần.

Cuối cùng C giống hệt dã thú, dùng răng cắn nát phần còn lại của bao tay thành mảnh nhỏ, Da tay anh ta cứng như thế, độ sắc bén của răng nanh cũng không thể lưu lại dấu vết gì trên đó.

Tôi đã không còn đường lui nào khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn vươn tay đến gần, trên tay còn cầm bông hoa uất kim hương đỏ đưa vào lòng tôi, "Ta mua hơi nhiều, tuy nhiên nhân viên ở cửa hàng hoa kia nói rằng không có ai ghét bỏ cảm giác được bao phủ bởi hoa tươi." C nói với ngữ điệu hơi cao, hắn ta tựa hồ hưng phấn không áp chế nổi, ngón tay cầm hoa cứng ngắc cực kỳ, thậm chí còn có điểm run run.

Gương mặt gần trong gang tấc, trắng nõn không có một chút tì vết nào, tinh xảo lạnh như băng đến đáng sợ.

Tôi cảm thấy bản thân sắp hít thở không thông, mỗi một lần hít thở đều như có thể ngửi được mùi của người chết trong thư viện này. Tôi chưa từng bất lực thống khổ như thế này, cho dù đời trước đã giãy dụa trên giường bệnh lâu như thế, tuyệt vọng bao nhiêu lần cũng không thể so sánh với sự khủng hoảng ngày hôm nay.

Ánh mắt hắn cực kỳ vặn vẹo, tôi tưởng chừng như có một con quái vật tham lam chui ra từ trong đôi mắt ấy. Điều này khiến tôi không dám ngỗ nghịch lời nói của hắn, tôi vươn tay nhận lấy đóa hoa kia, chỉ là ngón tay quá mức run rẩy, cầm cũng cầm không xong. Ngón tay không cẩn thận chạm vào tay hắn, xúc cảm lạnh băng khiến tôi buồn nôn.

Nắm chặt đóa hoa trước ngực, nắm chặt đến mức sắp bóp nát, tôi nhìn hắn ta trừng trừng, không dám nói câu nào.

Ánh mặt trời chiếu xuống từ vòm cửa sổ phía trên giá sách, tôi đứng trong góc chết của giá sách, ôm đóa uất kim hương liều mạng co mình vào trong bóng râm.

Mà C đứng trước mặt tôi, cúi đầu đón ánh sáng tán loạn trên cơ thể. Tia nắng vàng óng chiếu vào lông mi, vào làn da của hắn ta. Tôi cảm thấy cảm xúc hắn nhìn tôi rất không bình thường, giống như tìm được cọng rơm cứu mạng mình, nhưng lại gắt gao áp chế.

"Mùi hương ngọt ngào gần như làm ta mất đi tự chủ. Từ xa đã cảm nhận thấy rồi, chưa hề có một khắc nào làm cho bản năng ta điên cuồng, máu nóng toàn thân như sôi trào như thế này."

C dùng bàn tay không đeo găng kia vuốt ve gương mặt tôi, cực kỳ cẩn thận, không muốn ngón tay cứng như tảng đá ấy sẽ chọc thủng đầu tôi. Hắn mỉm cười, dịu dàng như con sư tử đang ngáp ngủ, trong ánh mắt vẫn còn lưu lại sự tàn bạo hung ác.

Tôi rốt cuộc cũng cảm thấy cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ chết, giống như những sinh viên đang ngã rạp trên nền đất thư viện này. Không biết là do bản năng cầu sinh, hay là dũng khí ngu xuẩn nào làm cho tôi cất giọng khàn khàn chất vấn: "Tại sao lại giết người? Anh giết họ, anh cũng đâu cần, cũng đâu cần........." Đồ ăn đâu. Từ kế tiếp làm tôi nói không nên lời.

Tôi có thể xác định người bị giết không có vết cắn trên thân, ma cà rồng giết người không phải vì máu tươi sao? Nhưng những người bị giết không hề chảy máu chút nào, giống như cố ý, cố ý không làm cho làn da họ bị rách.

"Giết người? Cô chắc sao? Claire, chúng ta hẹn gặp mặt tại thư viện Washington, nơi đây không hề có bất kỳ người nào khác ngoài hai chúng ta, đâu có ai chết đi đâu nào." C hoang mang banh mặt ra, biểu cảm hơi trống rỗng lại xuất hiện. Hắn đè thấp thanh âm sắc nhọn của mình, nhẹ giọng đem lời nói dối nói giống như sự thật như thế.

Mẹ anh chứ, anh đâu phải là người, cái đồ ma cà rồng chêt tiệt kia!

Tôi phẫn nộ hét lên: "Họ đều đã chết, bị anh bẻ gãy cổ mà chết, anh cũng tự cổ mình như vậy đi, đồ thần kinh."

Bốn phía quanh tôi vẫn còn những thi thể đó, tên điên này đang trêu đùa tôi sao. Giống như khi mèo bắt được chuột, chậm rãi tra tấn đến chết.

Vẻ hoang mang trên mặt C trở nên rõ ràng hơn, hắn giống như từ một tảng đá biến thành một sinh vật không phải người, hắn thật sự cảm thấy kỳ quái, giống như không hiểu nổi tại sao tôi lại phản ứng mạnh mẽ như thế. Hắn hoài nghi nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng mà đè thấp, mềm mại nhã nhặn chất vấn: "Cô cảm thấy ta đang nói dối cô?"

Ông trời ơi, giết con đi, ngài giết con cùng với con quái vật này đi.

Cái chết đang uy hiếp cận kề khiến andrenalin trong máu tăng vọt, khiến tôi càng thêm điên cuồng giãy dụa. Tôi dùng toàn bộ sức lực của mình đá vào giữa hai chân hắn, xin hãy tha thứ cho tôi vì dùng cách con gái đối phó lưu manh một cách phản xạ như thế.

Tôi chắc chắn tôi đá trúng hắn ta, nhưng rất cứng, không biết là chân hay chỗ nào khác. Hắn ta nhanh chóng lùi về sau theo lực đạo của tôi, hành động thoải mái như là cố ý.

Tôi cuối cùng nhìn thấy đường sống như nhìn thấy dưỡng khí giữa không trung, liều lĩnh chạy về phía cửa. Bản năng chạy trốn chiếm trọn đầu óc tôi, tôi chỉ muốn dùng hết sức để thoát đi cảnh tượng khủng bố hoang đường này.

Tốc độ của tôi nhanh đến mức có thể tham gia chạy đua, cho nên khi chân vấp phải một vật gì đó, mới té ngã thảm như vậy. Tôi nghe thấy tiếng xương bánh chè đập mạnh vào mặt đất, cả người đều tiếp xúc với đất, vùng ngực vùng bụng đau đớn vô cùng.

Quay đầu lại nhìn vào thứ tôi vừa vấp phải, là thi thể của một bạn sinh viên nào đó, cảm giác ghê tởm cùng thương tâm đồng thời xuất hiện, tôi muốn khóc nhưng không khóc nổi cho dù chỉ một giọt nước mắt.

C còn đứng ở bên cạnh giá sách, bó uất kim hương trong tay hắn đã bị tàn phá chẳng còn nguyên vẹn. Hắn bóp nát chúng, từng mảnh hoa vỡ rơi rụng trên tây trang. Hắn ta bước đến, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng tôi không còn thấy rõ tốc độ của hắn. Ngay sau đó, hắn xuất hiện ở trước mắt tôi, tay vươn ra chụp lấy tôi, tôi cảm thấy miếng chân gà KFC quay cuồng trong nồi chảo cũng chẳng chật vật bằng tôi.

Hay bàn tay nắm chặt xương bả vai giống như hai tòa núi, tôi thảm thiết kêu lên, xương cốt đau như sắp vỡ vụn.

C nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ như thế giống như bị phản bội. Thanh âm hắn càng thêm sắc nhọn, mang theo sự điên cuồng thần kinh: "Quả thật không thể tin nổi, không thể tin nổi..........."

Hắn ta lẩm bẩm lải nhải như thế mãi, cũng chỉ có một câu như thế, lẩm cẩm như bà lão. Tôi cũng không biết hắn ta không tinnoi63 điều gì, không thể tin được toàn bộ đầu óc tôi chỉ nghĩ đóng đinh hắn trên giá chữ thập giống Chúa Jesus để lăng trì sao?

Tôi chưa từng hận một ......người nào đó như thế.

Hận đến mức cho dù cái giá là tận thế cũng muốn xử lý hắn ta.

"Ngươi có thể nhìn thấu lời nói dối của ta, Claire." C dùng ngón tay lạnh lẽo của hắn vuốt ve gương mặt tôi, đồng tử đen tuyền bởi vì cảm xúc kịch liệt mà có cảm giác như giãn nở ra, "Người đầu tiên, cô là người đầu tiên, về sau cũng sẽ không còn ai khác nữa."

Tôi giãy dụa ngoảnh mặt sang một bên, cảm xúc khi hắn chạm vào tôi giống như một con rắn độc sặc sỡ bò trườn tới lui trên mặt tôi, cực kỳ đáng sợ.

Tên sát nhân này điên rồi, lời nói dối chỉ đồ não tàn nhược trí mới có thể nói ra như thế này, làm gì có ai tin nổi?

Có thể nào ma cà rồng cũng bị thần kinh, tên này là bệnh nhân của viện tâm thần nào, có ai đó mau mang hắn về đi!

Hắn lại im lặng, còn tôi bởi vì đau đớn mà đầu óc đần độn dần, híp mắt nhìn đỉnh vòm hoa lệ của thư viện. Trên cây cột tròn vuông góc với cửa sổ kính là những đường cong tinh tế, phong cách kiến trúc này có vẻ biệt lập, quá lạnh lùng hoa lệ.

Bởi vì suy nghĩ lâm vào hỗn độn, khứu giác của tôi chưa bao giờ trở nên rõ ràng như thế. Mùi hương đậm tính lịch sử của thư viện, hương thơm thanh mát của cỏ cây, mùi xà phòng thơm từ quần áo, ánh mặt trời ấm nóng gây đau đớn giống như mỗi lần hít thở không thông.

Tôi thậm chí ngửi được mùi hương trên người đàn ông này, mùi hương nhàn nhạt của loài cây không tên, có tính chất trong trẻo nhưng mát lạnh của bạc hà. Từ hai tay đang bóp chặt tôi, đến da mặt, đến vùng da sau tai đều buốt lạnh.

Lạnh đến phát run.

Hèn chi hắn ta phải mặc dày như vậy, giống như đá cẩm thạch bị chôn vùi trong tuyết, tất cả đều là hương vị sương gió.

Tôi nghe được âm thanh hắn lẩm bẩm, không áp chế được sự run rẩy điên cuồng, hai hàm răng sắc bén cọ vào nhau, liều mạng nhẫn nại điều gì đó, âm thanh rít lên như xà tín.

"Máu....."

Tôi dùng hết sức lực bản thân, giấu bàn tay bị thương do té ngã ở sau lưng. Tôi rốt cuộc biết hắn đang kiềm chế điều gì, hắn ngửi được mùi máu trên tay tôi.

Tôi không hiểu biết về ma cà rồng cho lắm, chỉ biết họ phải hút máu, tôi nghĩ sau khi giấu mùi máu đi, hắn có lẽ sẽ bình tĩnh lại.

Nhưng đương nhiên đây chỉ là mong muốn hoang đường của tôi, tôi mơ mơ màng màng cảm nhận được hắn ta cuối cùng không chịu nổi sự hấp dẫn, tựa đầu thấp xuống, tóc rơi xuống mặt tôi. Hắn cắn qua áo tôi, răng nanh găm vào bả vai tôi.

Động tác đơn giản, dễ dàng đâm xuyên làn da mỏng như đậu hũ.

Tôi cảm giác hắn ta càng muốn cắn động mạch chủ của tôi hơn, nhưng không biết vì sao hắn lại nhịn xuống, găm đôi răng nanh trắng noãn chỉnh tề vào làn da yếu ớt của tôi. Giống như dã thú bắt được con mồi, cắn đứt gân cốt.

Máu xói mòn làm đầu tôi choáng váng, cả người tôi dường như mất đi cảm giác. Cả thế giới đột nhiên như bị tắt đèn, chỉ còn lại bóng tối, cửa sổ kính màu sắc rực rỡ và ánh mặt trời đều mất đi sắc thái.

Tôi nghe được tiếng tim đập điên cuồng giống như mạch đập của tôi, trong không gian yên tĩnh này tôi chỉ còn nghe được tiếng tim đập của mình, ầm vang không khiêng nể gì trong tai.

Hắn ngẫu nhiên sẽ dùng sức hô hấp thật mạnh, như là nín thở đã lâu nên quên mất phải hô hấp như thế nào.

Tôi mơ hồ mê muội, giống như bắt đầu nằm mơ. Trong mơ, tôi đi vào rừng mưa của Forks, những cây lá kim cao lớn được phủ kín bởi rêu xanh, hơi nước lạnh lẽo, ẩm ướt rũ xuống theo nhánh cây. Bên trong rừng rậm yên tĩnh không người, không cả ánh sáng, chỉ có sương mù nồng đậm.

Màu xanh biếc ảm đạm mang theo sức sống đã hư thối trăm năm, chôn sâu vào bùn đất biếc xanh, chờ đợi năng lượng để nở rộ.

Tôi bước về phía trước, ánh mặt trời không biết ló dạng từ nơi đâu, nghiêng ngả từ cành lá len lỏi rơi xuống chân tôi, hình thành từng mảng bóng râm mông lung thay đổi theo từng bước chân. Tôi dừng bước, nhìn ánh mặt trời trên chân, một loại nhiệt năng ngăn chặn lại bước chân tôi, tôi bắt đầu cảm giác được đau đớn, giống như ánh dương kia đã biến thành lưỡi lê chui vào mạch máu, máu như nước sôi, quay tròn xâm nhập đau đớn.

Ngọn lửa, ngọn lửa bụi xanh biếc đốt cháy phong tỏa tất cả đường lui của tôi, đau đớn xỏ xuyên suốt cơ thể tôi.

Tôi có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết của mình, nước mắt chảy xuôi từ khóe mắt, thế giới xung quanh như biến thành vực sâu hắc ám. Tôi liều mạng giãy dụa, muốn chạy trốn khỏi loại đau đớn như hỏa thiêu này, tôi gọi tên những người tôi yêu quý. Mẹ, ba, Charles, Bella,............

C...........

Cứu tôi với, cứu tôi.

Đây là khí lực cuối cùng của tôi, đau đớn không cử động nổi làm cho thanh âm tôi yếu dần, thì thào. Đau..............

Đột nhiên gánh nặng trên người chợt biến mất, một đôi tay lạnh như băng ôm tôi vào lòng ngực. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy như bị lửa đốt cháy, thể xác và tinh thần vỡ vụn, sự tra tấn điên cuồng trằn trọc hủy diệt tôi.

Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt không thể ngừng, ngay cả linh hồn cũng bị xé rách ra, thiên đao vạn quả.

Tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ lồng ngực của người đang ôm tôi, phẫn nộ, nhẫn nại, đau đớn.

Trong nháy mắt đó, tôi đột nhiên có thể cảm nhận được hắn cũng đang phải thừa nhận ngọn lửa địa ngục ấy như tôi. Tôi thật sự chịu không nổi đau đớn không thuộc về mình này, hai tay hai chân như người chết đuối bắt lấy thân cây cứu mạng này, gắt gao ôm chặt người đang ôm tôi, khóc òa lên như trẻ con.

Đau quá, oa oa oa, đau chết mất !

Chưa có giây nào như bây giờ tôi cảm nhận rõ ràng rằng tôi sẽ chết đi, hơn nữa là hận không còn giây dày vò nào nữa mà nhanh chóng chết đi cho rồi.

Tôi không còn rõ ràng lắm đang gọi tên ai, sau khi nóng cháy cực độ là giá lạnh cực độ, ý thức tôi dần dần rời xa, gió lạnh như đóng băng cả thế giới. Tôi nghe thấy có người nghiến răng nghiến lợi gọi tên tôi, giọng nói ấy hơi khàn khàn như thiếu niên chưa tới kì đổi giọng.

Thanh âm này gọi tên tôi mãi, nhưng tôi không nghĩ ra đó là ai, khi tôi rốt cuộc nhẹ nhàng chìm vào hắc ám, tôi cảm thấy cảm kích sự nhân từ này.

Bình luận

Truyện đang đọc