ĐẠI TỐNG SIÊU CẤP HỌC BÁ


…Hội nhóm đoàn thể của triều Tống thường xưng là xã ví như các nhóm Cung Tiễn Xã, Tề Vân Xã đá cầu, còn cả Xuân Xã, …Huyện học đương nhiên cũng sẽ không chỉ có mỗi đọc sách, mà còn có các hội nhóm yêu thích, nhưng điểm khác biệt với đại học chính là huyện học mời chuyên gia đến dạy dỗ học sinh.

Hiện giờ huyện học có tám hội nhóm tất cả, hội đàn, hội cờ, hội trà, hội thư pháp, nhóm hội họa, hội thơ ca, hội kiếm và hội đá cầu.

Mỗi tháng các hội nhóm sẽ tiến hành tổ chức hoạt động vào mùng năm và mùng mười, gần như tất cả mọi người đều tham gia, số lượng trong các nhóm cầm kỳ thi họa trà có hạn chế, thành viên hội nhóm cũng không nhiều lắm.

Mà nhóm thơ ca, hội kiếm và hội đá cầu thì không hạn chế số người, lượng người trong ba hội nhóm này là khổng lồ nhất.

Đi đến nơi báo danh ở trước quảng trường Tàng Thư Các của huyện học, trên quảng trường khua chiêng gõ trống, vô cùng náo nhiệt.

Lúc này đã có hơn trăm học sinh từ bốn phía đến báo danh rồi.

Trước bậc thang của Tàng Thư Các đặt một dãy bàn lớn, trước từng cái bàn đều đông nghịt học sinh đứng.

- Phạm Ninh, huynh muốn báo danh vào xã nào?Tô Lượng tò mò hỏi.


- Ta định ghi danh vào Trà Xã.

Phạm Ninh nhìn xung quanh, tìm kiếm bàn của hội trà.

- Ở đó kìa!Lục Hữu Vi chỉ vào hàng ngũ báo danh dài nhất:- Bên đó chính là Trà Xã, nhiều người báo danh nhất, nghe nói cũng khó vào nhất, huynh phải chuẩn bị tâm lý nhé!Chớ nói ngươi đi sớm, còn có người sớm hơn.

Đây là trạng thái hiện giờ của Phạm Ninh, từ lúc hắn bắt đầu nghe được tin nhận đăng ký ghi danh, liền chạy nhanh đến như một trận gió, nhưng vẫn có chút chậm.

Nhìn hàng người xếp phía trước ít nhất cũng phải đến năm mươi người, trong lòng Phạm Ninh liền cảm thấy có phần tuyệt vọng, nếu sắp không nhận đăng ký ghi danh nữa, vậy còn đến lượt hắn sao?Người báo danh gia nhập trà xã rất nhiều, có vài người phụ trách duy trì trật tự, chủ yếu là phòng ngừa chuyện chen ngang.

Lúc này, Phạm Ninh nhìn thấy Lục Hữu Vi lôi kéo một thành viên trà xã, đang nhỏ giọng nói cái gì đó, rồi Lục Hữu Vi lại chỉ chỉ về phía hắn.

Trong lòng Phạm Ninh liền dấy lên một tia hi vọng, có khi nào mình cũng có thể chen ngang lên phía trước được chăng?Một lát sau, Lục Hữu Vi liền chạy đến, kéo Phạm Ninh qua một bên.

- Người kia là đại ca của huynh?Phạm Ninh thoáng nhìn qua thành viên trà xã kia, khuôn mặt có phần tương tự với Lục Hữu Vi.

- Đó là ca ca của ta!Lục Hữu Vi hạ thấp giọng:- Huynh ấy bảo huynh không cần xếp hàng nữa, mau đi tìm Triệu viện chủ đi thôi!- Vì sao?- Trà xã chỉ tuyển mười người trong nhóm tân sinh, người xếp hàng quá nhiều, căn bản không tới lượt ngươi, trà xã là do thư viện Lộc Minh chúng ta tổ chức, trong tay Triệu viện chủ có một danh ngạch đề cử, ngươi nhanh chóng chạy qua đó đăng…Lục Hữu Vi vẫn chưa nói hết câu, Phạm Ninh đã nhanh chóng nhấc chân chạy như điên đến thư phòng giáo thụ của Triệu Tu Văn.

Thư phòng giáo thụ của Triệu Tu Văn nằm ở tòa nhà chính của huyện học, lầu hai của Cần Học Lâu, phần lớn thời gian Triệu Tu Văn đều không có mặt ở huyện học, nghề chính của ông ta là cục trưởng cục giáo dục Ngô huyện, cũng tức là học chính, giáo thụ* huyện học và giáo thụ chủ tọa học viện Lộc Minh chỉ là kiêm chức của ông ta mà thôi.

* Giáo thụ: Giáo sư chính thức, bắt đầu được thiết lập từ thời Tống, phụ trách đào tạo học trò.

Phạm Ninh chạy một mạch lên lầu hai, chỉ nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm thấp giống hệt dã thú:- Triệu Tu Văn, đừng tưởng rằng ta dễ bắt nạt, ta sẽ khiến ngươi hối hận!Ngay sau đó là một loạt tiếng động vội vã xuống lầu.

Phạm Ninh nhanh chóng nghiêng người, chỉ thấy một giáo thụ dáng người thấp bé lao đến như một cơn gió, suýt nữa đâm vào hắn.

- Ngươi có mắt không thế hả!Giáo thụ vóc dáng thấp bé chửi ầm lên.


Đợi hai người nhìn lên đối phương, bỗng cùng lúc ngẩn ra, Phạm Ninh cảm thấy đầu mình ngưa ngứa, thế mà lại là hắc đao Trương Nghị.

- Là ngươi!Lông mày Trương Nghị dựng thẳng hết lên, trong mắt lập tức đầy giận dữ.

Mặc dù trong lúc thi tuyển vào học viện Phạm Ninh có từng đắc tội Trương Nghị này, nhưng dù sao Trương Nghị cũng là giáo thụ có tiếng của huyện học, ông ta ỷ vào thân phận của mình, chỉ cần Phạm Ninh không chọc vào ông ta thì bình thường ông ta cũng sẽ không chủ động đi gây sự với Phạm Ninh, nhưng nếu như Phạm Ninh có chuyện gì nằm trong tay ông ta, vậy thì ông ta liền không khách khí nữa rồi.

Nhưng hôm nay trong lòng ông ta cực kỳ tức giận, ánh mắt nhìn Phạm Ninh cũng vô cùng không tốt, trong mắt thế mà còn lóe ra cả sát khí.

- Phạm Ninh, trò tìm ta có chuyện?Trên lầu truyền đến giọng nói của Triệu Tu Văn.

Phạm Ninh vui mừng:- Con tìm giáo thụ đúng là có chút việc!Phạm Ninh gật nhẹ đầu với Trương Nghị, vượt qua người ông ta chạy lên lầu.

Trương Nghị quay đầu cho Phạm Ninh và Triệu Tu Văn một ánh mắt đầy oán độc, không nói lời nào bước xuống lầu.

Phạm Ninh chạy một mạch đến bên cạnh Triệu Tu Văn, nhưng Triệu Tu Văn lại không nhìn Phạm Ninh, vẫn lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Trương Nghị rời đi.

Một lúc lâu sau, ông ta mới nói với Phạm Ninh:- Người này trò không việc gì phải để ý đến cả.

- Không lẽ ông ấy lại bóc lột tiền của học sinh rồi?- Làm sao trò biết?Triệu Tu Văn nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.


Phạm Ninh thản nhiên nói:- Tứ thúc con đã từng bị ông ấy bóc lột, một trăm lượng bạc đó ạ! Cái giá chính là tam thúc con phải ở rể.

- Hừ! Tên này ỷ vào việc có chỗ dựa là Dương huyện thừa, không kiêng nể bán ra danh ngạch cho học sinh dự thính, mấy ngày nay liên tục có phụ huynh học sinh cáo trạng đến đây, vừa nãy còn ầm ĩ với ta một hồi.

Thở dài một tiếng, Triệu Tu Văn lại xua tay:- Không nói những chuyện này nữa, trò đến tìm ta có chuyện gì?Phạm Ninh gãi gãi đầu, có phần ngượng ngùng nói:- Con cũng định đến hỏi lão nhân gia người để xếp danh ngạch nữa kìa?- Muốn huyện học tăng thêm danh ngạch?Triệu Tu Văn kiên quyết lắc đầu:- Vậy thì không được đâu, trò bỏ ý định đó đi.

- Không phải huyện học, mà là danh ngạch trà xã ạ.

Phạm Ninh mặt đầy mong chờ:- Không phải trong tay người có một danh ngạch sao ạ?Triệu Tu Văn đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức cười ha hả.

- Trò không nói suýt chút nữa ta cũng quên mất, muốn có một suất trong trà xã sao, cũng được thôi! Nhưng trò lấy cái gì để đổi?- Ả?Phạm Ninh mở to hai mắt nhìn, mới vừa rồi còn đang hát khúc ca thanh liêm chống tham nhũng cơ mà, nhanh như vậy đã liền thông đồng làm bậy rồi hả?Triệu Tu Văn cười híp mắt:- Ta yêu cầu không cao, ngươi viết cho ta một bức đối đi!Phạm Ninh không nói gì, hôm nay hắn đã viết bốn bức đối rồi, lỡ như danh nhân đời sau đến đòi hắn phí bản quyền thì biết làm sao?Nhưng là một môn sinh, phải có giác ngộ phục vụ vì giáo thụ đứng đầu.

Chỉ chốc lát, trong phòng giáo thụ của Triệu Tu Văn, Phạm Ninh đã nhấc bút viết một câu đối xuống tờ giấy trắng tinh.

.


Bình luận

Truyện đang đọc