TIÊN NGHỊCH

Người về đến sau cùng, trạc hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, khuôn mặt dài như mặt ngựa, có cái cằm hơi nhô ra phía trước. Ánh mắt hắn láo liên nói:
 
-Vương sư đệ! Đệ bế quan mấy tháng nên không biết tới một số chuyện nực cười trong Hằng Nhạc phái của chúng ta. Đúng như Từ sư muội đã nói, tên Vương Lâm đã dùng những thủ đoạn bỉ ổi để trà trộn vào hàng ngũ đệ tử.
 
Vương Trác nghe xong, đắc chí cười lớn:
 
- Vừa rồi, việc ngươi trở thành đệ tử đúng là khiến cho ta giật mình. Nhưng không ngờ ngươi phải dùng tới thủ đoạn để vào đây. Tuy vậy, ngươi cũng có tư chất luyện thành tầng thứ nhất của Ngưng Khí kỳ, thì hà tất phải làm những việc mất thể diện như vậy, còn mang tiếng xấu cho Vương gia.
 
-Vương sư đệ! Ngươi nói sai rồi. Tư chất tuy quan trọng, nhưng nghị lực còn quan trọng hơn. Tu tiên vốn là việc nghịch thiên, nếu như không có nghị lực thì cho dù tư chất có tốt như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ích gì.- Nữ tử họ Chu nhẹ nhàng nói.
 
-Vương sư huynh nói đúng! Thoáng nhìn đã biết Vương Lâm là một tên ngốc, không giống với một người tu tiên. - Nữ tử họ Từ đứng gần Vương Trác nói xen vào.
 
Vương Lâm mở miệng cười nhạt. Hắn hiểu quan hệ của mấy người đứng trước mặt mình rất phức tạp. Nhìn thì có vẻ như Vương Trác thích nữ tử họ Chu. Nhưng nữ tử họ Từ lại rất quan tâm tới Vương Trác, vì vậy mà nàng mới liên tiếp hùa theo.
 
Nụ cười của hắn khiến Vương Trác cảm thấy không thoải mái. Hắn hừ lạnh một tiếng, nói:
 
-Vương Lâm! Ta khuyên ngươi tốt hơn hết là nên rời khỏi Hằng Nhạc phái. Bởi tới cuối năm sẽ có cuộc tỉ võ giữa các đệ tử trong môn phái. E rằng với trình độ như ngươi thì không chết cũng thành người tàn phế.
 
Khi ở với Tôn Đại Trụ, Vương Lâm đã từng nghe nói rằng cứ vào dịp cuối năm, môn phái đều tổ chức tỉ võ giữa đám các đệ tử. Người thắng cuộc sẽ được nhận một món pháp bảo. Cuộc tỉ võ đó được chia làm hai bảng, bảng một là chọn ra mười người xuất sắc nhất trong toàn bộ đám đệ tử nội môn. Bảng còn lại là tìm ra người ưu tú nhất trong số những người mới nhập môn của năm đó.
 
Hắn bĩu môi nói:
 
- Cám ơn ngươi đã quan tâm. Ta có tàn phế hoặc tử thương thì cũng không liên quan gì tới ngươi.
 
Vương Trác cười khẩy, nói:
 
- Ta xem ngươi là người thân thích nên mới nói thế. Nếu như ngươi không biết điều, đến lúc tỉ võ đừng trách ta không nương tay!
 
Vương Trác từ nhỏ đã xem thường cả nhà Vương Lâm. Tuy trước đây hắn chưa từng gặp Vương Lâm nhưng đã nghe cha hắn kể rất nhiều. Đặc biệt là cha hắn có kể rằng năm đó cha của Vương Lâm đã dùng lời lẽ ngon ngọt lừa gạt gia gia, còn đem một lượng lớn tài sản của gia đình chia cho kẻ thù, lại còn nhiều lần sỉ nhục cha hắn. Nhưng cũng may là những người thân thích cũng biết được việc đó nên đã giúp đỡ cha hắn đòi lại số tài sản đã mất. Chính vì thế mà hắn luôn cảm thấy cả nhà Vương Lâm là sự sỉ nhục của họ Vương.
 
Tuy rằng sau khi lớn lên, hắn cũng cảm thấy mọi chuyện dường như không hoàn toàn giống với những điều mà cha mình nói. Tuy nhiên tính cách của hắn vốn nhỏ nhen, kiêu ngạo. Thậm chí có khi ngay đến cả cha hắn, hắn cũng không coi ra gì chứ đừng nói đến những người xung quanh.
 
Nữ tử họ Từ đứng bên cạnh Vương Trác nói nhỏ:
 
-Hai người là họ hàng với nhau à?
 
Hai người còn lại cũng cảm thấy ngạc nhiên. Đến tận hôm nay, họ mới được biết chuyện này. Không ngờ hai người bọn họ có họ hàng với nhau.
 
Nữ tử họ Từ thấy Vương Trác đã nóng mặt, vội nói:
 
-Vương Trác ca ca! Hắn không hiểu ý tốt của ngươi, ngươi cũng đừng giận. Ngươi là người tốt, thông minh hơn hắn. Cứ để sau này, rồi hắn sẽ hiểu được ý tốt của ngươi. Nhà ta cũng có những người họ hàng giống như thế này. Ta hiểu ngươi cảm thấy tiếc vì lòng tốt của mình đặt không đúng chỗ có phải không?
 
Vương Trác thấy nữ tử họ Từ nói vậy có chút ngượng ngùng. Hắn nhìn liếc nhìn đối phương một cái, trong lòng không biết là người ta nói thật hay châm chọc mình.
 
Vương Lâm nghe thấy vậy, chợt cười, nói:
 
-Vương Trác! Xem ra ta đã hiểu lầm người. Được rồi! Lòng tốt của ngươi, Vương Lâm ta xin ghi nhớ.
 
Khi hắn đang nói, đột nhiên cánh cửa phòng luyện đan hé mở, có một thiếu niên mặc áo ngắn đi ra, dáng vẻ rất khỏe mạnh, thông minh lanh lợi đi ra. Người đó chính là Vương Hạo.
 
Sau khi đi ra, hắn không ngừng ho khan, khiến cho mọi người phải chú ý, rồi đắc chí, nói:
 
- Linh đan hôm nay còn chưa ra lò. Các vị xếp hàng đứng đợi nhé. Lát nữa chủ nhân luyện xong, ta sẽ gọi mọi người vào.
 
Vương Trác trừng mắt nhìn Vương Hạo, nghiến răng ken két. Tuy nhiên, bây giờ, hắn không thể đắc tội với Vương Hạo được. Xét cho cùng thì hắn cũng là đồng tử của tam sư huynh, chuyên làm những việc lặt vặt trong phòng luyện đan. Nếu như đắc tội với hắn, sau này tam sư huynh hỏi tội lại bị trừ mất khẩu phần hàng ngày thì nguy.
 
Vương Hạo nói xong, đưa mắt nhìn xung quanh. Khi nhìn thấy Vương Lâm, hắn lộ vẻ vui mừng, vội vàng tiến lên kéo Vương Lâm sang một bên, nói nhỏ:
 
-Thiết Trụ ca! Chúc mừng ngươi đã trở thành đệ tử của bổn môn. Những chuyện về ngươi, ta đã nghe hết rồi. Vốn định đi tìm ngươi để tâm sự, nhưng ở đây không thể tùy tiện ra ngoài. Những lời người khác nói, ngươi đừng có để tâm. Đợi sau này tiên thuật luyện thành rồi. xem bọn họ nói thế nào nữa.
 
Vương Lâm thấy ấm áp trong lòng, mỉm cười nói:
 
-Vương Hạo, cảm ơn ngươi.
 
Vương Hạo hắng giọng, nói tiếp:
 
- Hôm đó, lúc ở tòa nhà lớn của Vương gia, ta định lên tiếng nói đỡ cho ngươi. Nhưng cha ta đã trừng mắt, ý ông ấy là không muốn ta can dự vào chuyện đó. Thiết Trụ ca! Ngươi đừng để bụng nhé.
 
Vương Lâm lắc đầu nói:
 
-Chuyện đã qua rồi nhắc lại làm gì! Bây giờ, ta chỉ nghĩ tới tu luyện, nhanh chóng đạt tới tầng thứ nhất của Ngưng Khí kỳ.
 
Vương Hạo liếc mắt nhìn xung quanh, nhân lúc mọi người không chú ý, lấy từ trong bọc ra một vật gì đó nhét vào tay Vương Lâm, nháy mắt ra hiệu gì đó với hắn. Bất chợt, từ trong đan phòng truyền ra một âm thanh lãnh đạm.
 
-Dược đồng, ngươi đâu rồi?
 
Vương Hạo dạ một tiếng rồi nhanh chóng chạy vào đan phòng.
 
Vương Lâm nắm chặt vật đó trong tay. Hắn liếc mắt nhìn, thì thấy đó là ba viên dược hoàn. Hắn lặng lẽ đút nó vào túi, rồi ngồi bệt luôn xuống đất chờ đợi.
 
Bốn người còn lại, ngoại trừ một nam tử ước chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi nhìn Vương Lâm một cái rồi cũng ngồi bệt xuống đất. Những người còn lại đều đứng ở một bên.
 
Vương Trác như muốn lấy lòng thì thầm trò chuyện với nữ tử họ Chu, còn nữ tử họ Từ có vẻ tức giận chỉ thỉnh thoảng nói xen vào.
 
Thời gian chậm rãi trôi đi, bóng tối dần buông xuống. Khi ánh trăng đang từ từ lên cao thì cửa đan phòng lại mở, vẻ mặt Vương Hạo mệt mỏi bước ra, trong tay bưng một chiếc khay.
 
Trên khay có năm viên hạ phẩm linh thạch và 5 viên dược hoàn long lanh trong suốt.
 
Từng người một bước lên phía trước nhận lấy. Vương Lâm là người lấy sau cùng. Sau khi nhận lấy phần của mình, hắn mỉm cười với Vương Hạo rồi xoay người, đi ra.
 
Tình cảm của Vương Hạo, hắn khắc sâu trong lòng. Còn cái thứ mà Vương Hạo đưa cho hắn lúc nãy chính là linh đan.
 

Bình luận

Truyện đang đọc