THÚ NHÂN CHI GIỐNG CÁI PHẢN CÔNG



“Ô ! ! !”Hassan cất lên tiếng gào kinh hãi.

Hắn ngàn lần không nghĩ tới Tô Mặc vẫn sẽ làm khi hắn biến thành hình thú! Nên biết hình thú là hình thái chiến đấu, tính công kích rất mạnh, khả năng tự chủ cực kỳ kém, không một giống cái nào cho phép giống đực làm tình với mình trong hình thú!Đầu óc Hassan đã rối tinh rối mù.

Chẳng phải Tô Mặc ghét hình thú của hắn sao? Sao lại…Thế nhưng hắn đã không cách nào tự hỏi được nữa.


Các giác quan khi ở hình thú rõ ràng mẫn cảm hơn rất nhiều so với hình người, lúc ở dạng người đã khoái cảm cùng cực rồi, giờ đổi thành dạng thú, thật sự là không cách nào tiếp nhận được.

Chỉ trong nháy mắt, Hassan lại bị đâm đến bắn thêm mấy lần nữa, lần sau kịch liệt hơn lần trước, gần như là chưa từng ngừng lại.

Thế công của Tô Mặc lại vẫn mạnh mẽ từ đầu chí cuối, không có chút dấu hiệu suy kiệt.Như vầy là không được… Hassan mơ màng nghĩ, còn tiếp tục như vậy, hắn sẽ mau chóng mất đi lý trí vì vui sướng quá độ mất, sau đó… nếu bị thú tính chi phối… rồi chuyện gì sẽ xảy ra, hắn hoàn toàn không dám nghĩ tới.Không được, không được tiếp tục… Hắn cố sức tập trung tinh thần, muốn biến trở về hình người.

Thế nhưng sự sung sướng tột cùng khiến tinh thần hắn rã rời, Tô Mặc lại nắm chặt lấy đuôi hắn, sau khi thử vài lần cuối cùng cũng thành công trở về hình người, nhưng tai và đuôi lại không thể biến trở về.Tô Mặc thở dốc nhìn Hassan đột nhiên biến lại thành người, lại còn tiếp tục để nguyên hai tai và đuôi, cơ thể thoáng khựng lại, rồi tiếp tục ra vào mạnh bạo.

Ông đây ngay cả chó cũng làm luôn rồi, còn sợ cái trò tai thú cỏn con này của anh sao! Tô Mặc cắn răng, cả người áp sát lưng Hassan, kẹp đuôi chàng tó to xác dưới người, vừa ra vào mãnh liệt, vừa vê vê tai thú đùa giỡn hắn.“A a a!”Hassan thét chói tai, lại bắn ra lần nữa.

Tuy đã trở về hình người, thế nhưng do đuôi bị kẹp, bị người ta không ngừng cọ xát, tai lại bị chọc ghẹo, sự mẫn cảm ngược lại không hề giảm xuống, mà còn vì khả năng nhẫn nại chênh lệch của hình người mà khiến niềm khoái cảm càng thêm khó mà nhịn được.“A a… từ bỏ… Ưm… Tô Mặc… dừng lại đi…” Hassan thật sự không chịu nổi nữa.

Cái cảm giác sung sướng đến độ thân tâm vụn vỡ này, rõ ràng biết mình phải chạy trốn đi, lại hoàn toàn chẳng thể cự tuyệt…Hắn chỉ có thể không ngừng van xin Tô Mặc ngừng lại, đến cuối thậm chí còn bật khóc.Tô Mặc từ từ dừng lại.


“Thật sự không được nữa sao?” Cậu có hơi do dự, “Tôi còn chưa có bắn.”Ít nhiều gì thì cũng có hơi bực bội khó chịu, nên sự sung sướng không còn quá mãnh liệt nữa.

Nhưng mà nếu đã nói việc này giống như một nghi thức, thì cậu không lên đỉnh sẽ khiến nó trông có vẻ không được trọn vẹn hoàn chỉnh.Hassan run lẩy bẩy.

Hắn có cảm giác từ giờ cho tới lúc Tô Mặc đến cao trào còn rất lâu, nếu như tiếp tục đến lúc ấy thì chắc bản thân hắn sẽ bị tra tấn đến phát điên mất.“Từ bỏ, thật sự không được nữa… xin em, Tô Mặc… tôi chịu không nổi nữa… em tha cho tôi đi…” Hassan van xin bất chấp tự tôn.Tô Mặc nhiều lần xác định Hassan thật sự không thể tiếp tục nữa, mới chậm rãi rút người anh em của mình ra khỏi cơ thể Hassan.

Chỉ một động tác đơn giản như thế, lại khiến Hassan nức nở tiết ra thêm lần nữa.Tô Mặc đứng dậy rồi, Hassan vẫn rệu rưỡi nằm quỳ trên giường, hắn đã hoàn toàn kiệt sức, không còn chút sức lực nào.Tô Mặc lau sơ người xong, quay đầu nhìn thấy Hassan nằm sấp, hai tai cụp xuống, thỉnh thoảng lại giật giật một cái, cảm thấy cực kỳ thú vị, lại nhớ tới cảm giác cái tai xù xù nhích tới nhích lui trong tay mình trước đó, liền bước tới thưởng thức.Hassan giật mình la lên, bị cơn tập kích đột ngột này làm cho run rẩy, không biết tại sao Tô Mặc lại đổi ý, chỉ có thể liều mạng cầu xin, “Tô Mặc, không được… ưm… a… xin em… từ bỏ…”Tô Mặc đần mặt một lúc mới phản ứng lại.


“Tai là chỗ mẫn cảm của anh à?”Hassan gần như không thốt nên lời, chỉ có thể ô ô gật đầu.Tô Mặc có phần đăm chiêu, ánh mắt dừng lại ở cái đuôi nằm giữa hai chân hắn.

“Vậy, còn đuôi thì sao?”“A!” Hassan giật nảy người thét lên.

Tai thú, đuôi thú, hai chỗ mẫn cảm nhất đều rơi vào tay Tô Mặc, hắn có cảm giác hôm nay mình nhất định sẽ bị Tô Mặc đùa giỡn tới chết….


Bình luận

Truyện đang đọc