TÌNH YÊU CỦA ANH TÔI KHÔNG DÁM NHẬN

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Cô hơi ngước mắt lên lại nhìn thấy trên mặt đất bên cạnh bàn làm việc rơi ra một chiếc khăn lụa trong suốt màu xám khói.

Có tiếng cười nững nịu của một người phụ nữ.

Cô sửng sốt vài giây, tay đang đặt lên tay nắm cửa lập tức không tiếng động thu về.

Tô Minh Nguyệt chân trần đang lười biếng dựa vào sô pha, nhìn bóng dáng ngoài cửa lặng yên không một tiếng động rời đi, nhịn không được hơi cong khóe miệng.

“Mấy ngày nay em cũng một rồi, sớm trở về nghỉ ngơi đi, bảo Đường Minh Kỷ cho em nghỉ phép” Lệ Đình Tuấn đứng trước cửa sổ sát đất nhìn phóng viên dưới lầu lục tục rời đi, thấp giọng nói.

“Cũng được.” Tô Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía Lệ Đình Tuấn.

Dường như anh có ý nhanh chóng đuổi cô ta đi, có thể là lo lắng Kiều Phương Hạ tới đây nhìn thấy sẽ hiểu lầm cái gì.

Dù sao thì người cũng đã đi rồi.

“Đình Tuấn, anh cũng phải chú ý nghỉ ngơi, bên dưới tập đoàn WL có nhiều công ty như vậy, anh đều là tự mình làm, cơ thể bäng sắt thép cũng không chịu nổi” Cô ta từ trên sô pha đứng dậy, đi tới phía sau Lệ Đình Tuấn nhẹ giọng nói.


Trong khi nói chuyện cô ta đưa tay ra giúp anh làm gọn các nếp gấp trên áo sơ mi của mình.

Tuy nhiên giây tiếp theo, cổ tay của cô ta bị siết chặt.

Lệ Đình Tuấn quay đầu lại nhìn cô ta một cái, nhíu mày, đáy mắt có chút ý tứ không rõ ràng.

“Anh làm em đau…” Cô ta nhìn anh vài lần, nhịn không được nhỏ giọng nói.

Lệ Đình Tuấn nhìn chằm chằm, thấp giọng hỏi: “Chuyện Diệp Ngọc lên hot search là cô là sao?”
Tô Minh Nguyệt sửng sốt, kinh ngạc hỏi ngược lại: “Anh đang nói cái gì vậy?”
“Diệp Ngọc lên hot search trong mấy ngày em ở trong phòng thu vì chuẩn bị cho việc phát hành bài hát mới, anh cũng không phải không biết.”
Ánh mắt Lệ Đình Tuấn hơi lóe lên: “Tốt nhất là như vậy.”

Đây là lần đầu tiên Lệ Đình Tuấn nghỉ ngờ cô ta, nhưng cô †a lại không có cách nào phản bác.

Cô ta nhìn chằm chắm vẻ mặt lạnh lùng của Lệ Đình Tuấn một lát, một lúc lâu sau tỏ vẻ yếu đuối nhẹ giọng nói: “Vậy em đi trước, anh cũng sớm nghỉ ngơi một chút”

“Biết rồi” Lệ Đình Tuấn thản nhiên đáp lại Tô Minh Nguyệt nhặt khăn lụa trên mặt đất lên, mang giày, im lặng rời khỏi văn phòng của anh.

Trong nháy mắt đóng cửa lại, đáy mắt lại hiện lên một tia sắc bén.

Việc Kiều Diệp Ngọc lên hot search đúng là do cô ta làm, nhưng ngày hôm sau khi cô ta thức dậy thấy hot search vẫn còn đứng đầu trong bảng xếp hạng, cũng có chút kinh ngạc, cô ta không biết đang xảy ra chuyện gì, có thể là do máy tính bên kia có vấn đề.

Nhưng mà cô ta hiểu được, tất cả mọi chuyện đều là bởi vì Kiều Phương Hạ mà bắt đầu, Kiều Diệp Ngọc chẳng qua chỉ là lá chắn của Lệ Đình Tuấn mà thôi.

Kiều Phương Hạ ở trên xe mất hồn một lát cho đến khi điện thoại di động vang lên, cô mới tỉnh lại.

Đó là giáo viên mẫu giáo gọi, không ai đến trường mẫu giáo để đón Đình Trung về nhà.

Khi Kiều Phương Hạ vội vã đến trường mẫu giáo đã là gần sáu giờ.

Trường mẫu giáo gần bốn giờ bắt đầu tan học, thật ra lúc.

Kiều Phương Hạ đi lên văn phòng Lệ Đình Tuấn chuẩn bị hỏi anh hôm nay có muốn đón Lệ Đình Trung về nhà họ Lệ hay không, dù sao đứa nhỏ này không có quan hệ gì với cô, vẫn ở trong nhà cô cũng không tốt.

Nhưng có chuyện xảy ra đột ngột.

Trong lớp học chỉ còn lại một mình Lệ Đình Trung đáng thương nằm sấp trên bàn nhỏ, hình như là đang ngủ..


Bình luận

Truyện đang đọc