ĐƯỜNG CHUYÊN

Con người luôn hay quên, cho nên sau khi trải qua một đoạn đường đời luôn bất giác dừng lại, nhìn về được mất thời gian trước đó. Được nhiều hơn mất chứng tỏ thời gian đó không lãng phí, phấn chấn chuẩn bị cho quãng đường tiếp theo. Mất nhiều hơn được thì có nghĩa là chẳng khác gì phân chó rồi, hận không thể sống lại làm lại. Nhưng đời này đâu ra thuốc hối hận, cho nên thứ mất đi thì sao lấy lại được nữa, dù anh có chạy nhanh hơn cả Lưu Tường chăng nữa. Đó là phép tắc phổ thông của thế giới này sao? Ở thời đại ngay cả định luật Newton đều có thể bị lật nhào, có một vài chuyện ngoài khoa học, cũng là điều có thể chấp nhận được.

Vân Diệp vừa mới uống thuốc hối hận, chỉ là sức thuốc hơi mạnh một chút cho nên khi y phát hiện mình đang trần truồng đứng ở nơi hoang dã, chỉ biết đứng đần mặt ra đó.

Vùng hoang dã này rất đẹp, thảm cỏ xanh mướt trải dài từ dưới chân hết tầm mắt, giữa lùm cây thi thoảng vươn ra mấy bông hoa dại, càng làm thảm cỏ tăng thêm vài phần đẹp đẽ.

"Phạch phạch phạch!" Một con gà rừng từ trong bụi cỏ nhảy xồ ra, Vân Diệp hoảng sợ lui lại, lúc này mới hoang mang choàng tỉnh, đôi mắt khôi phục sự linh động, thần trí vẫn còn mơ hồ. " Đây là đâu?" Vân Diệp hỏi bản thân, mười phút trước y còn xách ba lô tìm kiếm hai người ngoại quốc mất tích ở sa mạc, hiện giờ lại trần như nhộng trên thảo nguyên. Chuyện này vượt tầm lý giải của y mất rồi, ngơ ngác nhìn mặt trời chói chang trên đầu, may còn có chút quen thuộc.

Vân Diệp xác định mình vẫn ở Trái Đất, mấy cây du thấp lùn, cây hòe nằm rải rác, những cây ngải cao nửa thân người xen lẫn trong đó làm lòng y bình tĩnh hơn. Nếu vẫn là tây bắc thì có gì to tát đâu, quay về là được, đi thêm ít đường thôi mà. Vân Diệp phỏng chừng mình gặp phải lỗ giun, đi từ mặt này sang mặt kia mà thôi, vẫn nằm trong phạm vi sách vở. Sống ở vùng hoang nguyên tây bắc này hơn 15 năm rồi, đã thấy bão cát, thấy đá lở, thấy cát chảy, thấy đàn sói, bị kiến lớn cắn, thần kinh sớm đã vô cùng kiên cường, có gặp lỗ giun cũng chẳng lạ lùng.

Gió bắc thổi qua, toàn thân rét run.

Tây bắc vào tháng năm chưa có cái nhiệt độ cho người ta cởi truồng chạy rông, Vân Diệp còn nhớ trước khi đi mình bổ sung nước ở điểm lấy nước thứ sáu, nhìn thấy dưới đáy ao nước có ánh váng loáng qua, tưởng rằng khối vàng tự nhiên mới đưa tay ra mò, bị lực hút cực mạnh kéo tới đây.

Chẳng trách lòng tham là nguồn gốc tội lỗi, Vân Diệp đánh mạnh lên tay phải, giờ thì gây họa rồi thấy chưa. Đưa tay che lấy chỗ hiểm yếu, y ngó quanh tìm kiếm ao nước, nhìn tới vòng thứ tư thì nghe tiếng nước róc rách truyền vào tai, y mừng húm chạy nhào về phía tiếng nước, chỉ thấy dòng suối khoan thai chảy trong lùm cỏ, đi dọc theo dòng suối, chẳng mấy chốc đã tới đầu nguồn, một đống quần áo chất ở miệng suối nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Vân Diệp thu hồi tất cả quần áo của mình, kể cả tất, thậm chí còn có một cái xoong đít bằng mà Vân Diệp dùng để nấu mì gói. Vắt khô quần áo treo trên cành cây, Vân Diệp thở phào một hơi, cuối cùng không phải chạy khỏa thân nữa, nếu trả lại cả cái ba lô cho mình thì không đòi hỏi gì nữa.

Vân Diệp vươn tay ra, nhìn đôi tay trắng nõn, so với tay của minh trước kia thì nhỏ hơn hẳn một cỡ, đây căn bản không phải đôi tay của người trưởng thành, y phát hiện vấn đề này trước đó rồi, chỉ là cố ép bản thân không nghĩ tới, đưa tay tóm lấy sợi tóc lòa xòa trên vai, giật thật mạnh, đau quá, không phải là mơ. Quay đầu nhìn khuôn mặt non nớt quen thuộc trong nước, Vân Diệp cứ lờ mờ cảm thấy chuyện không đơn giản như mình nghĩ. Truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Sinh tồn mới là điều quan trọng nhất, ở nơi hoang dã anh có thể không mặc quần áo, nhưng tuyệt đối không thể không đi giày, chạy nhảy là bản năng duy truyền từ tổ tiên, mặc dù có vụng về, nhưng là cách thức cứu mạng hữu hiệu nhất.

Vân Diệp biết, nguồn nước ở chốn hoang dã không phải là nơi nghỉ chân an toàn, mang theo hi vọng mờ mịt nhất, y cố dồn nén sợ hãi trong nội tâm, nhìn dòng nước không chớp, hi vọng ông trời mở mắt trả lại cái ba lô cho mình. Đây là vùng đất chưa từng có dấu chân con người, hơi thở hồng hoang bao phủ khắp mảnh đất tĩnh mịch, Vân Diệp hiểu bản thân chỉ là một kỹ sư máy móc, nếu muốn sống sót không thể thiếu trang bị, có trang bị mới có thức ăn, mới có thể sống sót.

Vân Diệp lúc lắc cái giày da nặng nề ở chân, đi giáy ướt sũng phải nói là khó chịu vô cùng, đi bước nào cũng phát ra những tiếng "bẹp bẹp", tay y cầm một cái gậy gỗ to như quả trứng gà, thi thoảng quất vào bụi cỏ lấy thêm can đảm cho bản thân. Có vẻ thần phật đầy trời đã nghe thấy lời cầu khẩn của y, từ đầu nguồn nước có một tấm vải bạt, Vân Diệp mừng rỡ cúi xuống cầm lấy ra sức kéo, một cái ba lô cao nửa người từ trong nước bật ra, Vân Diệp ôm chồm lấy nó, đây là số mạng. Y lấy xẻng ra, lòng yên tâm hẳn.

Cách con suối nhỏ không xa có một vùng đá đỏ, bên trên không có lấy một cọng cỏ, Vân Diệp di chuyển trận địa sang đó, cẩn thận dọn dẹp ra một chỗ bằng phẳng, đá bị mặt trời chiếu nóng rẫy đem quần áo ướt phủ lên trên, tin rằng chỉ cần chưa tới một tiếng là quần áo sẽ được hong khô.

Dựng lều lên, để khoảng trống bốn phía cho gió nóng mang đi hơi ẩm trong lều, kiểm tra qua toàn bộ trang bị vẫn còn ổn, Vân Diệp thở phào nhẹ nhõm. Máy định vị thì y sớm không hi vọng gì, thứ càng tinh xảo càng dễ bị hỏng, đó là kiến thức phổ thông, la bàn vẫn ngoan cố chỉ về phía bắc, lấy thước xác định vị trí giao tuyến trên bản đồ, y kinh ngạc phát hiện, vị trí của mình không thay đổi gì so với trước cả. Điều này sao có thể, chẳng lẽ la bàn hỏng rồi? Sau khi quan sát cây cối, Vân Diệp phủ nhận suy nghĩ này, nhưng y nghĩ nát óc không ra. Cái điện thoại công năng cực mạnh không có chút tín hiệu nào, nhìn núi xa xa, trừ cây cối đây chẳng phải sa mạc hoang vu a?

Chẳng lẽ lỗ giun không thay đổi vị trí nhưng thay đổi thời gian?

Vân Diệp vùi đầu giữa hai gối, lòng bấn loạn, hai chữa "xuyên việt" xưa nay y vốn cho rằng chỉ là từ ngữ do tiểu thuyết gia sáng tạo ra giờ xảy ra trên người mình rồi. Vân Diệp luôn cho rằng mình là người quyến luyến gia đình, mẹ y, vợ y, con y tạo nên thành lũy vững chãi nhất trong lòng, nếu chỉ là rắc rối về khoảng cách, y không coi đó là khoảng cách, dù có ở trên sao hỏa, y cũng sẽ bắt đám người hành tinh đó đưa mình về nhà.

Nhưng hiện giờ không phải là khoảng cách mà là thời gian, tây bắc, không, nói chính xác phải là khu rừng vùng Lũng vốn đã biến mất sau thời Đường, khí hậu thay đổi kịch liệt, nhân khẩu bành trường khủng khiếp tạo thành đại họa sinh thái. Là người Lũng, Vân Diệp càng hiểu hơn ai hết màu xanh ngút ngàn trước mắt này đại biểu cho điều gì.

Lũng ( vùng Cam Túc)

- Hiện giờ là thời Đường? Hay là Hán? Thậm chí là Tần? Ngàn vạn lần đừng phải Nam Bắc triều, mình chỉ là một nhân vật nhỏ, không gánh nổi trách nhiệm quá lớn.

Vân Diệp lẩm bẩm những lời không ra đầu ra cuối.

Không khí thuần khiết, cảnh sắc mỹ lệ, đến ngay cả con thỏ bên cạnh cũng lương thiện, nấp ở bóng râm bên cạnh Vân Diệp an ủi y.

Suối chảy ào ào mang theo vết máu đỏ sậm, Vân Diệp hai mắt tỏa sáng nhìn con thỏ béo múp, y đói ngấu rồi.

Vân Diệp nhồm nhoàm nhai thịt thỏ, thi thoảng mỡ lại chảy theo khóe miệng, đống lửa trước mắt vẫn cháy rừng rực, mặt trời đã xuống núi, ráng hồng bao phủ đỉnh núi, con chim lớn nhỏ bay về rừng rậm xa xa, Vân Diệp không kìm được bi thương, ôm nửa con thỏ khóc rống lên. Khí lạnh vô biên đánh thức Vân Diệp từ trong giấc mộng, đêm qua y dường như trở về cái thế giới huyên náo kia, vợ dịu hiền, con ương bướng, mẹ già cằn nhằn, mọi thứ cứ hiện ra trước mắt, y lau mặt, xua đi chút lưu luyến cuối cùng.

Bình luận


D
Diec Hung
30-03-2023

Duong chuyen hay qua

T
Thang Nguyen
30-03-2023

Hay lắm. Xuyên không này mới hay.

N
Ngọc Tô
30-03-2023

100 chương tập thôi dài thòng chịu thua

A
audio đam mỹ hủ
30-03-2023

Cái này ngôn hay đam vậy

T
Trường Nguyễn
30-03-2023

Like like like

D
Dân võ
30-03-2023

Mỹ nhân tìu tìu đường

T
Trinh nguyen
30-03-2023

Co xuyen ko khong

Q
Quý 1102
30-03-2023

Mỹ nam :))

Truyện đang đọc