DỊ NĂNG TRỌNG SINH: THIẾU NỮ BÓI TOÁN THIÊN TÀI

Hoắc Văn Hoa lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, một lúc sau, một người trẻ tuổi, dáng người cao to, mặc áo sơ mi trắng, tóc tai gọn gàng mang theo một túi xách màu đen đến.

Hoắc Văn Hoa ra hiệu cho người trẻ tuổi đó đưa mười lăm ngàn cho Dương Hà.

Khi thấy một số tiền lớn như vậy đang nằm trên tay mình, tay của Dương Hà run run.

Trước giờ Dương Hà chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy!

Một tháng, nhiều nhất Dương Hà cũng chỉ kiếm được hơn một trăm đồng. Mười lăm ngàn này Dương Hà phải làm bao lâu mới kiếm được chứ. Nhưng bây giờ, số tiền lớn như vậy quả thật đang ở trong tay Dương Hà.

Dương Hà cẩn thận đếm từng tờ từng tờ một, vừa đếm vừa xem là tiền thật hay giả nữa. Đếm xong, mới phấn khởi quay sang nói với Dương Tử Mi:

- Bé con à, con là ngôi sao may mắn của chú, chú sẽ chia cho con một ít.

Dương Tử Mi cười cười đồng ý. Hiện tại, gia đình cô đang rất cần tiền, về lý mà nói thì Dương Hà phải cho cô một ít gọi là cám ơn.

Dương Hà rút ra tờ một trăm đồng định đưa cho Dương Tử Mi, nhưng sau lại nghĩ chỉ có một trăm đồng thôi thì khó coi quá. Nếu không nhờ có Dương Tử Mi giúp thì anh cũng chỉ kiếm được có một ngàn thôi, thế nên ít ra anh cũng phải cho Dương Tử Mi một ngàn mới đúng. Nhưng vì Dương Tử Mi còn nhỏ, sợ đưa nhiều tiền vậy cho cô cô sẽ làm mất thế nên Dương Hà mới quay sang Dương Tử Mi nói:

- Bé con à, chú sẽ cho con một ngàn để cám ơn con, nhưng chú sẽ đưa số tiền này cho cha mẹ con, để con không làm mất nó, hi hi.

- Dạ.

Dương Tử Mi gật đầu đồng ý. Nhà cô hiện đang cần dời mộ, lại phải xây vách ngăn, mấy chuyện này đều cần đến tiền. Tuy nhiên, cô cũng không tham lam, dù gì thì cây cũng là của Dương Hà, cô chỉ là đứng ra giúp chú mình thôi, thế nên một ngàn cũng đủ rồi.

Thấy cô không chút động lòng tham với từng xấp tiền trước mặt kia, Hoắc Văn Hoa càng thích cô hơn. Ông nghĩ, cô còn nhỏ như vậy mà đã biết lễ nghĩa, không tham lam nên càng cảm thấy cô là một cô bé phi thường, chắc chắn là có mắt phong thủy bẩm sinh.

- Cô bé à, con nói con có mắt phong thủy bẩm sinh, vậy con có thể giúp ông tìm long huyệt không?

- Được chứ ạ, nhưng không phải xem miễn phí đâu.

Dương Tử Mi thẳng thắn nói.

- Ha ha, đương nhiên rồi. Nếu như con có thể giúp ông tìm được một nơi phong thủy tốt thì ông nhất định sẽ hậu tạ xứng đáng.

Hoắc Văn Hoa cười lớn.

Hoa Thiều Quang bên cạnh nghe vậy liền chau mày lại, vẻ mặt không vui.

Hoắc Văn Hoa là người làm ăn lâu năm nên giao tiếp, hành xử vô cùng khôn khéo. Nhưng lúc nãy, vì quá vội vàng nên ông quên mất là Hoa Thiều Quang đang ở bên cạnh. Giờ thấy Hoa Thiều Quang không vui nên liền quay sang nói:

- Hoa đại sư, cô bé này rất quen thuộc địa hình ở đây, nếu cô bé có thể giúp thì chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều công sức và thời gian. Cô bé chọn chỗ xong, tôi cũng phải nhờ đại sư kiểm tra lại tôi mới yên tâm được.

Nghe Hoắc Văn Hoa nói vậy, Hoa Thiều Quang mới không mặt nhăn mày nhó như lúc nãy nữa. Ông không tin là một đứa trẻ mới năm tuổi đầu lại có mắt phong thủy bẩm sinh. Nếu đúng là có thật, thì tuổi còn nhỏ như vậy thì cũng hiểu được bao nhiêu chứ?

- Thế này đi, tôi tìm phần tôi, con bé tìm phần của con bé, xem ai có thể tìm được một nơi phong thủy tốt hơn.

Hoa Thiều Quang sau đó nói giọng khinh khi:

- Chẳng qua chỉ là một thầy bói gian dối thôi.

Hoắc Văn Hoa bảo người thanh niên trẻ tuổi tên Lôi Chinh vừa đến lúc nãy đi theo Dương Tử Mi, còn ông thì phải lo việc đốn cây làm quan tài để còn kịp chuyển về Hong Kong.

Đến chiều, Hoa Thiều Quang báo qua là đã tìm được nơi có phong thủy tốt.

Nghe xong, Dương Tử Mi cùng Hoắc Văn Hoa vội chạy đến xem. Dương Tử Mi đã đi hết mấy ngọn núi mà cũng không tìm thấy được một nơi có khí tốt, thế nên cô rất muốn xem nơi mà Hoa Thiều Quang tìm được.

Nơi mà Hoa Thiều Quang tìm thấy quả nhiên rất hợp với bố cục phong thủy.

Một nơi có phong thủy tốt, không những là một nơi đáp ứng được yêu cầu “Tứ Tượng Tất Bị” mà còn phải là nơi có đầy đủ các yếu tố như long, an sa, minh đường, thủy khẩu, lập hướng... những yếu tố này cũng chính là long, huyệt, sa, thủy, hướng mà các nhà phong thủy thường nói đến. Đất phong thủy tốt yêu cầu hướng bắc phải có các dãy núi kéo dài bất tận, hướng nam phải có các sườn đồi mấp mô xa gần kết hợp với nhau, hai bên trái phải phải có núi bao quanh bảo vệ, ở giữa thì nơi để an táng và cảnh vật trước mặt phải hài hòa, rõ ràng, địa thế bằng phẳng, rộng rãi đồng thời phải có sông suối uốn lượn xung quanh.

Nơi mà Hoa Thiều Quang chọn hoàn toàn phù hợp với tất cả những yếu tố này.

Thấy một nơi như vậy, người cũng có chút am hiểu về phong thủy như Hoắc Văn Hoa cũng vô cùng hài lòng.

Bình luận

Truyện đang đọc