CẢNH LỘ QUAN ĐỒ

Lâm Nhã Hân do dự một lúc rồi dịu dàng nói:

- Cậu… thực ra có thể ở lại đây được không, ngôi biệt thự này còn rất nhiều phòng trống, cũng có sẵn chăn đệm… đã muộn như vậy rồi, từ đây đi vào thành phố cũng khó tìm được taxi…

Đỗ Long lắc đầu nói:

- Tôi có việc, ý tốt của chị Lâm tôi xin nhận…

Đỗ Long nhìn đồng hồ đeo tay nói:

- Sắp mười hai giờ rồi, tôi phải về đồn làm việc, chị Lâm chị nghỉ ngơi đi, tôi phải đi đây.

- Cậu là cảnh sát?

Lâm Nhã Hân kinh ngạc kêu lên:

- Thật sự là không nhận ra…

Đỗ Long biết rằng Lâm Nhã Hân muốn nói đến lúc mình đánh người nhìn không giống cảnh sát lắm, hắn cười hì hì nói:

- Có một số người trời sinh ra đã là như thế, không đánh không được. Tháng này tôi đã đánh mấy nhóm người rồi, hai tiếng trước mới đánh nhau với một tên lưu manh đã đùa giỡn bạn gái tôi.

Mặt Lâm Nhã Hân không biết làm sao lại đỏ ửng lên, cô che miệng cười hỏi:

- Bạn gái cậu thật sự là hạnh phúc, cậu còn phải đi làm, vậy tôi không giữ cậu nữa. Tôi gọi taxi giúp cậu, nếu không đi tới cổng cũng phải mất mười phút.

Đỗ Long gật gật đầu, Lâm Nhã Hân cầm lấy tấm card trên cái bàn nhỏ bên cạnh gọi điện thoại gọi taxi, sau khi gọi điện thoại xong cô nhìn Đỗ Long nói:

- Đỗ Long, cám ơn cậu, nếu không có cậu, tôi thật sự không biết nên làm thế nào. Tôi thì không sao cả, nhưng chỉ sợ Đông Đông bị tổn thương…

Đỗ Long trong lòng nghĩ thầm Chủ tịch thành phố Mã bảo tôi đến đây để bảo vệ cô, tôi còn không biết cô lại có một đứa con lớn như vậy, hắn cười nói:

- Đây là việc tôi nên làm. Chị Lâm, tôi để lại số điện thoại cho chị, sau này nếu gặp chuyện gì phiền phức thì chị cứ gọi thẳng cho tôi.

Lâm Nhã Hân ngẫm nghĩ một lúc nói:

- Được rồi, thật sự làm phiền cậu rồi, tôi đi lấy giấy bút.

Đỗ Long ghi lại số điện thoại cho Lâm Nhã Hân, một phần là đưa cho Đông Đông, taxi đến nơi, Lâm Nhã Hân tiễn Đỗ Long ra ngoài. Lúc Đỗ Long lên xe, Lâm Nhã Hân lại nhẹ nhàng nói:

- Cậu Đỗ, cám ơn cậu, sau này rảnh thì đến chơi.

Đỗ Long giơ tay phải bắt tay Lâm Nhã Hân cười nói:

- Chào tạm biệt chị Lâm tôi đi đây.

Lâm Nhã Hân giơ tay nhẹ nhàng nắm tay Đỗ Long, tay của cô mềm mại, khiến người khác chỉ muốn dùng sức nắn vài cái. Đỗ Long gắng kiềm chế dục vọng trong lòng, sau khi xe chạy còn quay lại cửa sau vẫy tay Lâm Nhã Hân, taxi sắp khuất xa Lâm Nhã Hân mới bỏ tay xuống, quay lại đi vào trong.

Đỗ Long ngồi ở ghế sau taxi, tay phải đưa lên mũi hít hà, trên tay thoảng thoảng một mùi hương thơm nhè nhẹ. Hình ảnh xinh đẹp của Lâm Nhã Hân cứ dần xuất hiện trong tâm trí Đỗ Long không thể nào ngăn nổi, cô ta đúng là một báu vật làm mê đắm lòng người!

Tài xế taxi cười ha hả hỏi:

- Này cậu, cô gái kia là gì của cậu, cô ấy là người con gái đẹp nhất mà cả đời này tôi mới thấy. Những minh tinh trên tivi nếu không trang điểm thì chưa chắc đã đẹp bằng cô ấy đâu.

Đỗ Long hừ một tiếng nói:

- Bác cứ tập trung lái xe đi, ký túc xá nhà máy dệt quận Tây Sơn nhé bác.

Bác tài ngượng ngùng buồn bực lại xe, Đỗ Long lấy điện thoại ra gọi cho Mã Quang Minh. Đầu bên kia bắt máy, Đỗ Long liền nói:

- Chú Mã, việc chú nhờ tạm thời đã giải quyết xong, nhưng khả năng còn có thể lặp lại, cháu nghĩ chú nên tìm người nói chuyện với cô.

Mã Quang Minh giọng trầm xuống:

- Nói chuyện gì cơ? Bà ta vừa gọi điện thoại cho chú, bà ấy định lên ủy ban tố cáo nhằm uy hiếp chú, chú cũng đã một quyết định không tốt đẹp gì.

Đỗ Long muốn dựa vào cây đại thụ là Chủ tịch thành phố Mã để hóng mát, làm sao có thể chuyện này diễn biến xấu đi được? Hắn cau mày nói:

- Chú Mã, nếu không để cháu đi nói chuyện với cô? Theo cháu thấy cô chắc chỉ là nhất thời bị người khác xúi bậy, đang nổi nóng. Cô không phải là hạng người không hiểu chuyện, có thể cháu có cách để thuyết phục cô.

Mã Quang Minh im lặng một lúc nói:

- Vậy cháu đi tìm bà ta đi. Mấy người bọn họ bây giờ đang ở bên ngoài phòng ngoại khoa của bệnh viện Bắc Ái mắng hai chú cháu mình đó.

Đỗ Long cười nói:

- Cũng chẳng thể nào tồi tệ hơn được nữa, chú Mã, chú cho cháu số điện thoại của cô, cháu nghĩ cách thuyết phục cô..

Mã Quang Minh cũng không biết làm thế nào, bị bã xã của lão khiến cho sứt đầu mẻ trán, thấy Đỗ Long nhiệt tình như vậy, lão suy nghĩ một chút rồi vẫn đưa số điện thoại cho Đỗ Long.

Đỗ Long sau khi đã nhớ số điện thoại, vội bảo taxi chuyển hướng đi về phía bệnh biện Bắc Ái. Lúc xuống xe, hắn không khỏi chua xót, tối nay đi taxi đã mất mấy tờ tiền đỏ, xem ra mua chiếc xe máy để đi cũng cần thiết lắm rồi. Hoàng Kiệt Hào không có cách nào giúp hắn điều động sang đội hình sự, ít nhất biển số xe cũng nên giúp hắn làm một chút.

Đỗ Long mua một chiếc thẻ điện thoại IC bên cạnh viện Bắc Ái, tìm một trạm điện thoại IC để gọi điện cho Tân Mỹ Linh, hắn thấp giọng nói:

- Alo… có phải là phu nhân Chủ tịch thành phố Mã không ạ? Nghe nói tối nay bà vừa làm loạn lên, đáng tiếc đầu voi đuôi chuột, bà có muốn thật nhiều thật tỉ mỉ những thông tin liên quan tới việc Chủ tịch thành phố Mã qua lại vụng trộm bao bồ nhí không? Trong tay tôi đang có rất nhiều clip quay trộm được, chỉ cần bà đăng lên mạng bảo đảm nội trong ngày mai Mã Quang Minh sẽ nổi tiếng xấu tràn lan cả nước, sự nghiệp làm quan của lão ta sẽ chấm dứt, mục đích của bà cũng sẽ đạt được, bà có muốn không? Năm trăm nghìn được chuyển tới tài khoản của tôi thì những thứ này đều là của bà.

Lời của Đỗ Long nói rất có hiệu quả, Tân Mỹ Linh lập tức bị hấp dẫn, Tân Mỹ Linh đi sang một bên yên tĩnh hơn, hỏi lại:

- Cậu là ai? Cậu tại sao lại có mấy thứ kia? Cậu muốn thế nào đây?

Đỗ Long cười ha hả:

- Phu nhân Chủ tịch thành phố bắt đầu lo lắng rồi? Ha ha tôi nghĩ bà là kẻ ngốc nghếch nhất từ đầu đến cuối, tự nhiên làm bia đỡ đạn cho người ta, người cần tấn công chính là chồng của bà, bà thật đúng là ngốc nghếch, làm loạn ở đó có gì tốt cho bà đâu? Nếu vì vậy mà Chủ tịch thành phố Mã bị giáng chức, người chịu tổn thất lớn nhất ngoài ông ta ra còn có ai nữa? Bà cứ nghĩ cho kỹ đi, đừng để cho người khác lợi dụng, bà lẽ nào không có hứng thú gì với chức phu nhân Chủ tịch thành phố sao? Vậy phu nhân chủ tịch tỉnh hay phu nhân bộ trưởng thì sao? Tiền đồ của thị trưởng Mã vô cùng rộng lớn chẳng lẽ bà không tiếp tục cùng ông ta tiến tới vinh quang, bổng lộc gia tộc hưởng tới ba đời sao?

Những lời Đỗ Long nói như một cây kim xuyên thẳng vào não Tân Mỹ Linh, thức tỉnh tâm trí u mê của Tân Mỹ Linh khi bị cơn nóng giận tức thời làm lu mờ, bà ta bắt đầu nhận ra sự ngu xuẩn của mình. Mã Quang Minh cũng từng nói với bà ta, nhưng bất kể những lời Mã Quang Minh nói đều trở thành những lời nói dối đối với bà ta, không có cách nào để thức tỉnh bà ấy. Nhưng với thân phận là một người ngoài cuộc thậm chí là kẻ thù nói ra những lời ấy, đã khiến cho Tân Mĩ Linh bừng tỉnh.

Ai nói bà ta không thích vị trí phu nhân Chủ tịch thành phố, bà ta làm sao có thể quên được vinh quang, hào nhoáng mà tước hiệu này đã mang đến cho bà ta. Cứ nghĩ đến việc một ngày nào đó có thể để mất đi vị trí này, thật sự trong lòng bà ta không lỡ, mà thực ra lo sợ một chút, cho nên bà ta vô cùng lo lắng Mã Quang Minh trăng hoa ở bên ngoài, bà ta sợ mình sẽ bị thất sủng, sau đó bị chồng ruồng rẫy!

Bình luận

Truyện đang đọc