PHI THIÊN

Vừa chiếm lĩnh Đông Lai động Dương Khánh lập tức tìm nơi khôi phục pháp lực, lúc này nhất định chủ soái phải giữ vững trạng thái tốt nhất bất cứ lúc nào, để đối phó bất trắc.

Tần Vi Vi lại lệnh cho ba tên tu sĩ Bạch Liên tam phẩm nhanh chóng chạy tới Đông Lai thành trấn giữ, phòng bị có tu sĩ Đông Lai động trước đây bỏ chạy thục mạng nhân cơ hội cuỗm đi tài vật trong thành.

Lúc trời chạng vạng tối, một tên thủ hạ Tần Vi Vi chạy tới bẩm báo với nàng:

- Suy đoán dư nghiệt Đông Lai động đã chạy trốn, cũng không quấy rối trong thành. Gia quyến dư nghiệt đều bị đưa vào Thành Nguyện phủ, người của chúng ta mai phục ở bên trong, để xem có thể bắt được dư nghiệt tới giải cứu thân nhân của chúng không.

- Rất tốt!

Tần Vi Vi vuốt cằm tán thưởng.

Diêm Tu ở bên cạnh lặng lẽ truyền âm nói với Miêu Nghị:

- Triều nào thần tử ấy, Nam Tuyên phủ trong nháy mắt đổi chủ, những tu sĩ bỏ chạy không sao, chẳng qua là gia quyến bọn họ thê thảm, e rằng cả cuộc đời này phải sống trong Thành Nguyện phủ, đó cũng không phải là địa phương dành cho người ở.

Miêu Nghị đột nhiên ngẩn ra, không biết nhớ ra chuyện gì đó, ôm quyền cáo lỗi một tiếng với Tần Vi Vi, nhanh chóng ra khỏi Đông Lai đại điện, tìm Hắc Thán nhảy lên xông ra khỏi sơn môn, chạy một mạch như điên.

Tần Vi Vi chậm rãi đi ra cửa đại điện đứng chắp tay cau mày nói:

- Hắn muốn làm gì vậy?

Bây giờ nàng cũng không cho là Miêu Nghị còn muốn chạy trốn, toàn bộ Nam Tuyên phủ đều đã bị đánh hạ, nếu chạy chính là kẻ ngốc, huống chi nếu hắn muốn chạy đã chạy từ sớm, tốc độ của long câu mập kia không chậm chút nào.

Diêm Tu ngẩn người ra, đột nhiên thất thanh nói:

- Không xong!

Tần Vi Vi quay đầu lại hỏi:

- Thế nào?

Diêm Tu cũng sợ Miêu Nghị gây ra chuyện lớn, lúc này bẩm báo:

- Miêu Nghị có một bạn tốt ở Đông Lai động, chính là y tiến cử Miêu Nghị đi Phù Quang động, sợ là hắn muốn đi xem gia quyến vị bằng hữu kia còn ở đó hay không.

Không ra ngoài dự liệu của lão, Miêu Nghị một mình một ngựa xông thẳng tới Đông Lai thành, đi tới bên ngoài trạch viện của Quý Tú Phương cháu Trần Phi, chỉ thấy đại môn trạch viện đã bị niêm phong.

Miêu Nghị vì ấn chứng suy đoán trong lòng, lập tức quay lại hỏi dân chúng ven đường đang nhìn mình với vẻ ngưỡng mộ:

- Chủ nhân nơi đây đi đâu rồi?

Có một lão nhân đánh bạo đáp:

- Bẩm tiên nhân, chủ nhân chỗ này không biết phạm vào tội gì, nghe nói đã bị quan phủ áp giải tới Thành Nguyện phủ. Chẳng qua là đáng tiếc làm liên lụy tới tạp dịch bên trong, đều là con nhà lương thiện giữ gìn bổn phận ở Đông Lai thành.

Miêu Nghị lại hỏi:

- Thành Nguyện phủ bản thành ở nơi nào?

Lão đầu đáp:

- Bẩm tiên nhân, ở trong thành bên cạnh thần miếu, rất dễ tìm.

- Đa tạ lão trượng!

Miêu Nghị cảm tạ một câu, nhanh chóng quay đầu đi, chạy thẳng tới thần miếu.

Hắn không xa lạ gì thần miếu, trong thành thị nào cũng có, chính là nơi thu thập nguyện lực của tín đồ.

Đi tới phụ cận thần miếu, liếc mắt liền thấy được một tòa trạch viện phòng ốc liên miên tường rào cao vút, bên trên cửa chính treo biển Thành Nguyện phủ. Đại môn đóng chặt, cửa đã treo đèn lồng, có nha dịch quan phủ cầm đao đứng ở tả hữu đại môn.

Hắc Thán chở Miêu Nghị vọt tới, lười nói nhảm. Bởi vì hắn biết Thành Nguyện phủ là địa phương nào, chỉ sợ người mới vừa vào đều phải chịu tội một chút. Huống chi Quý Tú Phương lại là thiếu phụ có nhan sắc xinh đẹp, có quỷ mới biết bên trong nha dịch sẽ xảy ra chuyện gì, ở lâu một hồi chỉ sợ sẽ thêm một phần nguy hiểm.

Ầm một tiếng, Miêu Nghị thúc long câu chạy như bay tới, Hắc Thán húc tan nát đại môn.

Đừng nói đại môn, cho dù là thành tường nó cũng có thể húc đổ, chở Miêu Nghị vọt vào bên trong đại viện, đám nha dịch cả kinh ôm đầu trốn chui như chuột.

Cùng lúc đó, hai tên tu sĩ Mi Tâm có quang ảnh hoa sen màu trắng nở ba cánh cầm thương vọt ra, chỉ vào Miêu Nghị.

Hai người này chính là hai tên thủ hạ Tần Vi Vi, cũng từng giao thủ chưa phân thắng bại với Miêu Nghị.

Nhìn đại môn bị đụng vỡ, một người trong đó cau mày hỏi:

- Miêu Nghị… Là ngươi sao! Ngươi tới đây làm gì?

Miêu Nghị ôm quyền nói:

- Phiền hai vị phương tiện cho, để ta mang mấy người đi!

- Nói hay lắm.

Người nọ đưa tay nói:

- Nhưng có pháp dụ của sơn chủ hoặc động chủ hay không?

- Không có!

Miêu Nghị lắc đầu một cái, nói:

- Cho nên mới xin hai vị phương tiện cho!

Người nọ cự tuyệt:

- Nếu là bình thường chúng ta không ngại nể mặt ngươi một lần, nhưng hôm nay không được, tại sao chúng ta thủ ở chỗ này, ngươi nên biết rõ ràng.

Miêu Nghị lại nói:

- Ta chạy vội vàng, nhất thời không nghĩ tới, hãy giao người cho ta trước, sau khi trở về ta sẽ bẩm báo với Tần động chủ, có chuyện gì một mình ta gánh vác.

Đối phương lắc đầu nói:

- Như vậy sợ rằng không được!

Miêu Nghị nói:

- Trước hết để cho ta xem thử người như thế nào.

Đối phương lắc đầu lần nữa nói:

- Mang pháp dụ tới rồi hãy nói.

Ngay cả xem thử người cũng không được, Miêu Nghị cảm thấy đối phương ngấm ngầm gây khó dễ cho mình, sắc mặt trầm xuống, quang ảnh hoa sen hiện lên Mi Tâm, thương trong tay chậm rãi chỉ hai người, lạnh lùng nói:

- Thật sự không nể mặt Miêu mỗ sao?

Tên còn lại lúc này thốt nhiên giận dữ nói:

- Ngươi thật sự cho rằng chúng ta sợ ngươi sao!

Trước đây nhiều người như vậy liên thủ đánh lâu không thắng được Miêu Nghị, bọn họ đã tức tối vô cùng. Nếu không phải là Miêu Nghị lọt vào mắt xanh Dương Khánh, hai người cũng sẽ không khách sáo với hắn như vậy, bây giờ hắn gây sự vô lý, coi như bọn họ nắm được cơ hội báo thù.

Hắc Thán giậm bốn vó bất an, cảm nhận được Miêu Nghị tức giận.

Hai bên sắp khai chiến, thình lình thanh âm của Tần Vi Vi từ ngoài tường viện truyền vào:

- Dừng tay!

Hai bên ngẩn ra, đồng thời thu quang ảnh hoa sen nơi Mi Tâm, chỉ nghe thanh âm của Tần Vi Vi truyền tới lần nữa:

- Giao người cho hắn.

Hai tên tu sĩ nhìn nhau, nhất tề nhìn về phương hướng thanh âm ngoài tường truyền tới chắp tay nói:

- Tuân lệnh!

Một người quay đầu lại hỏi Miêu Nghị:

- Muốn người nào?

Miêu Nghị nói:

- Quý Tú Phương, mới vừa bị đưa vào.

Người nọ nhìn về phía quan viên núp ở dưới mái hiên đang run rẩy:

- Đưa người tới đây.

Quan viên kia lập tức gật đầu cúi người rời đi, chỉ chốc lát sau đã đưa Quý Tú Phương hai mắt khóc sưng đỏ tới trước mặt Miêu Nghị.

Nhìn dáng vẻ Quý Tú Phương, dường như nàng cũng không phải chịu tội gì.

Vốn bình thường không có chuyện tốt này, chỉ vì Thành Nguyện phủ đột nhiên có hai tên tiên nhân tới trú thủ, nha dịch ở đây không biết rõ tình huống thế nào, không dám làm loạn, nếu không thật sự không may mắn như vậy.

Vừa nhìn thấy Miêu Nghị, Quý Tú Phương đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó chạy tới quỳ gối trước mặt Hắc Thán, khóc bù lu bù loa nói:

- Miêu tiên sinh, cầu xin ngươi cứu con ta, cầu xin ngươi nể tình cữu cữu cứu con ta đi! Van ngươi cứu con ta...

Bình luận


A
Anh Linh
26-03-2023

Thời gian trôi kinh quá

L
Lam son Tran
26-03-2023

Có chuyện nào mới ko ad

M
Mạnh Phạm Quang
26-03-2023

Hay

P
Phước Nguyễn
26-03-2023

hay

T
Thuy Nguyên
26-03-2023

có sắc k ad

A
Adrong Tình
26-03-2023

quá hay

T
To Bòi
26-03-2023

Ọep ít

D
duy khoa Ngo
26-03-2023

hay

1
111
26-03-2023

Ai biết ý nghĩa câu cuối truyện không :" Không cần cảm tạ , Trẫm hứa đời này Ngươi vừa lòng thoả ý "

L
lão Tứ
26-03-2023

Truyện này đầu truyện giữa truyện hay nhưng cuối truyện phụ thuộc dương khánh nên trở thành thằng ngu nên mất hay

L
Linh Nguyễn
26-03-2023

Bi Sao vậy ta bi từ hôm qua h vô ko dc bùn vl

Truyện đang đọc