PHI THIÊN

Chương 8: Lão Nhị lão Tam (Thượng)

Gốc tiên thảo mà hắn thấy Yến Bắc Hồng cướp được trước đó vẫn không to bằng hai gốc trước mắt.

Thân thể Miêu Nghị dính vào vách núi không có nhiều tâm trạng thưởng thức hai gốc tiên thảo mới vừa hái được vào tay, bởi vì người thư sinh hào phóng kia làm cho hắn có chút bận tâm. Hắn nhanh chóng xé vải bao hai gốc tiên thảo lại nhét vào trong ngực.

Sau khi xác nhận đã ổn thỏa, mới vừa leo xuống một chút đột nhiên cảm giác bên cạnh gió nổi mây vần.

Gió nổi ư… Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, thiếu chút nữa bị dọa sợ đến hồn phi phách tán.

Chỉ thấy một con Minh Đường Lang hình thể chừng hai trượng đang vỗ cánh bay ở phía sau mình, đôi mắt u quang xanh biếc trên đầu tam giác của nó đang nhìn mình chằm chằm, miệng sắc bén đang ngậm mở không ngừng.

- Xong rồi!

Miêu Nghị cúi đầu liếc nhìn xuống chân núi, đằng nào cũng chết không bằng liều một phen. Trong lòng đã quyết lập tức buông tay, nhảy xuống hồ nước dưới chân núi.

Trong lúc thân thể hắn sắp chạm mặt hồ nước bên dưới, phát hiện thân hình đột nhiên dừng lại, tiếp tục bay lên.

Miêu Nghị phát điên, ngón tay đã gần chạm mặt nước, cố gắng quơ quào vài cái, rất muốn nhảy xuống hồ, nhưng thân thể lại nhanh chóng rời xa mặt hồ sắp sửa chạm tới.

Con Minh Đường Lang kia bất ngờ ‘cứu’ Miêu Nghị đang nhảy xuống hồ ‘tự sát’, bốn cái chân dài đầy gai mọc ngược cắp lấy thân thể hắn, nhanh chóng bay trên mặt hồ đi xa.

Thật vất vả mới hái được hai gốc tiên thảo, ai ngờ thân lại rơi vào tay Minh Đường Lang.

Hắn chỉ muốn khóc lớn một trận, rút đao giết heo ngang hông ra chém mạnh mấy đao vào chân quái vật đang cắp mình, hy vọng có thể chém cho Minh Đường Lang buông tay, để cho mình rơi xuống hồ.

Hai tiếng xoảng vang lên, đao giết heo chém vào chân con Minh Đường Lang bắn ra hoa lửa như chém vào sắt, không để lại vết hằn nào cả, ngược lại chọc cho Minh Đường Lang đang nhanh chóng phi hành cúi đầu nhìn về phía bụng mình.

Bị ánh mắt xanh biếc kinh khủng kia nhìn chằm chằm, Miêu Nghị tay cầm đao giết heo sắc mặt cứng đờ, ngượng ngùng buông đao xuống không dám chém lung tung nữa, sợ bị ‘người ta’ bóp chết.

Tốc độ phi hành của Minh Đường Lang đột nhiên tăng nhanh, lướt qua trong mây mù. Khiến cho Miêu Nghị không mở mắt ra được vì gió lớn, lạnh cóng run lẩy bẩy.

Cũng không biết đã bay bao lâu, đến khi cảm giác tốc độ chậm lại, mới vừa mở mắt ra Miêu Nghị lại phát hiện Minh Đường Lang đột nhiên lao xuống thấp.

Mắt thấy sắp sửa va vào mặt đất, tim Miêu Nghị đã trồi lên tới cổ.

Minh Đường Lang đột nhiên bay ngược lên một chút, hóa giải quán tính hạ xuống, đồng thời tứ chi cũng buông lỏng Miêu Nghị ra.

Khụ khụ…

Miêu Nghị ngã úp mặt xuống đất, sau đó lồm cồm bò dậy, theo bản năng nhanh chóng lật người nhìn xem rốt cục Minh Đường Lang mang mình tới chỗ nào.

A... Kết quả không thấy gì cả, con Minh Đường Lang kia không biết đi đâu, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, khó tin nhất là...

Miêu Nghị trợn to mắt nhìn phía trước, hoạt động tứ chi tê cứng, lảo đảo đi ra khỏi sương mù vô biên vô tận.

Trước mắt có không ít người thủ ở bên ngoài xem náo nhiệt đang nhìn hắn.

Phía sau những người này là ngôi cổ thành quen thuộc, lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra, hắn đã xuất phát từ nơi này.

Đột nhiên Miêu Nghị quay đầu lại xem thử sau lưng, toàn là sương mù tràn ngập cả đất trời.

Hắn ra sức giụi giụi mắt, còn tưởng là ảo giác, trước sau quay đầu lại mấy lần, sau khi xác nhận vài lần phát hiện không sai, mình đi ra ngoài Vạn Trượng Hồng Trần thật rồi. Chẳng lẽ là trong lúc vô tình con Minh Đường Lang kia lại đưa mình ra?!

- Lão Đại Trương gia, là ngươi đó sao?

Một phụ nhân quấn khăn trên đầu nhìn Miêu Nghị người không ra người quỷ không ra quỷ hỏi, dường như không dám xác nhận.

Cũng đúng là không dám xác nhận, hoa cỏ cây cối trong Vạn Trượng Hồng Trần toàn bộ hóa than thành màu đen, người vào trong đó trở ra ai ai cũng giống như thợ mỏ than bò ra. Nếu không phải là thanh đao giết heo Miêu Nghị đeo ngang hông có vẻ quen mắt, phụ nhân kia cũng không lên tiếng hỏi.

Sở dĩ gọi Miêu Nghị là lão Đại Trương gia là vì hắn còn có đệ đệ muội muội, đệ đệ mười bốn tuổi gọi Trương Phong Bảo, muội muội mười hai tuổi gọi Lục Tuyết Hinh.

Năm Miêu Nghị tám tuổi nhà gặp hỏa tai, biến thành kẻ mồ côi, suýt chút nữa bị đưa vào Từ Nguyện phủ.

Từ Nguyện phủ là địa phương cung cấp từ thiện cho người quan quả cô độc không có năng lực kiếm sống.

Đây là một thế giới người tu hành hoàn toàn làm chủ đạo, cường giả đặt tượng mình ở từng nhà, bá tánh bình dân phụng thờ như thần linh, mỗi ngày quỳ trước bàn thờ trên ba canh giờ cầu nguyện, cống hiến nguyện lực của mình.

Mà người bị đưa vào Từ Nguyện phủ ngoại trừ thời gian ăn uống ngủ ra, cơ hồ tất cả thời gian còn lại đều phải cầu nguyện trước bàn thờ cống hiến nguyện lực, cuộc sống chẳng khác nào heo nuôi trong chuồng, không giống con người.

Thật may cha mẹ Lục Tuyết Hinh là hàng xóm láng giềng kịp thời chứa chấp Miêu Nghị, nếu không hết thảy cô nhi mười tuổi trở xuống đều phải đưa vào Từ Nguyện phủ.

Ai ngờ hai năm sau Lục gia lại gặp hỏa tai vào một buổi tối, phu thê Lục gia cũng táng thân trong biển lửa, để lại một nữ nhi năm tuổi.

Trong lúc nhất thời Miêu Nghị trở thành tai tinh trong miệng mọi người, nhưng rốt cục cũng có người không tin tà.

Nói trắng ra là thấy hai đứa bé đáng thương, nhà Trương đồ phu bán thịt trên đường lại thu nuôi hai đứa bé.

Kết quả một hai năm sau, vợ chồng Trương đồ phu làm việc ở bên ngoài gặp phải cháy rừng, lại một đôi phu thê hảo tâm phải táng thân biển lửa, lại một đứa bé thành cô nhi. Vì vậy Miêu Nghị trở thành Thiên Sát Cô Tinh trong miệng mọi người, cũng không ai dám chứa chấp nữa.

Thật may là ở nhà Trương đồ phu hai năm qua, Miêu Nghị cũng không phải ở không. Hắn không muốn dẫn theo muội muội Lục Tuyết Hinh ăn cơm mà không làm việc, nên thường chủ động giúp Trương đồ phu làm việc vặt, vì vậy học được nghề giết heo.

Năm ấy Miêu Nghị mười hai tuổi, cầm đao giết heo của Trương đồ phu để lại, chuẩn bị bằng vào năng lực của mình nuôi sống đệ đệ muội muội.

Nhưng vào lúc này Hoàng Bảo Trưởng phụ trách quản lý khu vực này trong thành lại dẫn người tìm tới cửa. Bởi vì Trương Bàn Tử và Lục Tuyết Hinh không có người lớn chiếu cố, lại đều chưa tròn mười tuổi, muốn đưa hai đứa nhỏ vào Từ Nguyện phủ trong thành.

Lúc ấy Miêu Nghị vô cùng nóng nảy, trên lưng cõng Lục Tuyết Hinh, một tay dắt Trương Trương Bàn Tử, một tay cầm đem đao giết heo giằng co với mọi người, sống chết không chịu để cho người đem đệ đệ muội muội của mình đi.

Lúc Miêu Nghị trở thành cô nhi, cha mẹ của Lục Tuyết Hinh không để cho hắn bị đưa vào Từ Nguyện phủ. Lúc hắn và Lục Tuyết Hinh song song trở thành cô nhi, phu thê Trương đồ phu cũng không để cho hai người bị đưa vào Từ Nguyện phủ, Miêu Nghị há có thể trơ mắt nhìn con của dưỡng phụ mẫu bị đưa vào Từ Nguyện phủ.

Lúc ấy Miêu Nghị đang mù quáng nhưng cũng biết dùng sức mạnh chống lại là vô dụng, mình còn nhỏ tuổi không đánh lại một đám người lớn. Lúc đối mặt đám Hoàng Bảo Trưởng hắn bất chấp hết thảy, hô to cầu cứu bốn phía chọc cho một đám hàng xóm láng giềng chạy tới vây xem.

Bình luận


A
Anh Linh
26-03-2023

Thời gian trôi kinh quá

L
Lam son Tran
26-03-2023

Có chuyện nào mới ko ad

M
Mạnh Phạm Quang
26-03-2023

Hay

P
Phước Nguyễn
26-03-2023

hay

T
Thuy Nguyên
26-03-2023

có sắc k ad

A
Adrong Tình
26-03-2023

quá hay

T
To Bòi
26-03-2023

Ọep ít

D
duy khoa Ngo
26-03-2023

hay

1
111
26-03-2023

Ai biết ý nghĩa câu cuối truyện không :" Không cần cảm tạ , Trẫm hứa đời này Ngươi vừa lòng thoả ý "

L
lão Tứ
26-03-2023

Truyện này đầu truyện giữa truyện hay nhưng cuối truyện phụ thuộc dương khánh nên trở thành thằng ngu nên mất hay

L
Linh Nguyễn
26-03-2023

Bi Sao vậy ta bi từ hôm qua h vô ko dc bùn vl

Truyện đang đọc