NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Sau đó, chậm rãi lên tiếng, “Doãn Khôn, không nói cho anh biết không nên chọc tôi?”

Giọng nói của cô vẫn mềm mại.

Một nữ sinh như vậy, nhìn từ góc độ nào, đều không giống như một người dã man.

Sẽ chỉ làm người muốn bảo vệ.

Anh Long nheo mắt, đôi mắt bắn ra sự sắc bén “Khẩu khí không nhỏ.”

Nói xong, nâng tay lên ra dấu.

Mười mấy gã lưu manh vây quanh Tô Yên.

Tô Yên nhẹ nhàng cử động tay phải.

Ách... không sức lực.

Cô rũ đầu, có chút uể oải.

Anh Long mặc kệ, trực tiếp nâng gậy sắt lên định đập vào trên người Tô Yên.

Ngay lúc này, bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét thảm thiết.

Trong đó một gã lưu manh bị người dùng một chân đạp ngã vào trên thùng rác.

Tô Yên chỉ cảm thấy bản thân đột nhiên được người ôm vào trong lòng.

Tản ra mùi rượu, còn có lồng ngực nóng rực, chống cái trán của cô.

Ngẩng đầu, nhìn người kia, là Khương Nhiên.

Chỉ nhìn thấy gậy sắt rơi xuống, sắc mặt Khương Nhiên lây dính một chút lệ khí, ngoại trừ kêu lên một tiếng, trên mặt nhìn không ra biến hóa.

Tiếp đó cô bị một bàn tay ấn đầu ghé vào ngực hắn, chặn tầm mắt.

Tô Yên sửng sốt.

Trong thời gian này Khương Nhiên cũng nghĩ mà thấy sợ, hắn thả người ra đánh giá, xem cô có sao không.

Trái tim bởi vì trong lòng khủng hoảng và khẩn trương cuối cùng cũng yên tâm.

Xoay người nhìn người đàn ông đầu trọc đeo khuyên mũi này.

Đuôi lông mày đuôi mắt mang theo sát khí, so với lần đầu tiên Tô Yên gặp Khương Nhiên còn dày đặc hơn.

Sau đó, bỗng nhiên ra tay.

Mấy hiệp, đạp một chân, trực tiếp đạp anh Long dính vào trên tường.

Nhất cử nhất động không có lười nhác, toàn thân mang theo một cỗ tàn nhẫn, làm người nhìn đã thấy e ngại.

Tô Yên cứng tại chỗ, ngốc ngốc đứng ở góc tường, chớp chớp con ngươi, có chút nghi hoặc.

Cũng không biết qua bao lâu, cô nâng tay lên, giống như có chút tò mò, tay nhẹ nhàng đặt trên ngực.

Trong nháy mắt đó, nơi này đập thật nhanh.

Không biết là bởi vì tiêu hao quá nhiều sức lực, hay là mùi rượu quá nồng, thế nhưng cô lại cảm thấy choáng váng.

Đầu ong ong, thật giống như một chuỗi phản ứng dây chuyền.

Bản thân, đây, bị làm saovvậy?

Trên mặt Khương Nhiên mang theo sắc bén và sát khí, một người đánh với mười mấy người cũng không có chút sợ hãi.

Khi hắn đánh tên cuối cùng ngã xuống đất, khom lưng nhặt gậy sắt lên.

Hung hăng đập vào bụng của anh Long, nhìn anh Long hoàn toàn ngất xỉu, mới bỏ qua, buông lỏng tay.

Lạch cạch, phủi tay ném gậy sắt đi.

Tiếp đó, xoay người đi về phía Tô Yên.

Khương Nhiên duỗi tay nắm bả vai Tô Yên, nhìn từ trên xuống dưới, “Có sao không?”

Mày nhăn rất chặt.

Tô Yên vẫn đang ngây ngốc, sửng sốt nhìn hắn.

Tay lại chậm rãi đặt trên ngực mình.

Hắn tới gần, hình như, bệnh trạng vừa nãy, lại tới nữa.

Khương Nhiên nhìn động tác của cô, còn tưởng rằng cô bị đau tim.

Mày nhăn càng chặt, sắc mặt có chút ngưng trọng, “Tôi mang em đi bệnh viện.”

Nói xong, định bế người lên, tính toán đi tới bệnh viện.

Một hồi lâu, Tô Yên phục hồi tinh thần lại, thấy vẻ mặt hắn kiểu người sống chớ tới, cô duỗi tay kéo ống tay áo Khương Nhiên. Mềm mại nói, “Tôi không bị thương.”

Khương Nhiên nhìn cô, vẫn có chút không yên tâm.

Cho đến khi Tô Yên khẳng định một câu, “Thật sự.”

Lúc này, trái tim Khương Nhiên mới dần dần bình tĩnh lại.

Vừa nãy thật là dọa chết hắn.

Tặng tetuyetdong2391999 với cái trả lời nhanh nhứt và đúng nhứt?

Bình luận

Truyện đang đọc