NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI

Hai nữ sinh này, là học sinh cùng lớp với Tô Yên.

Mà người rất xinh kia, còn được tôn sùng là hoa hậu giảng đường, tên là Diêu Vũ Phỉ.

Đại khái là người bên cạnh nói trúng suy nghĩ của Diêu Vũ Phỉ, làm khuôn mặt thanh lãnh xuất hiện một tia ý cười: “Thật sự?”

Nữ sinh bên cạnh khẳng định:

“Đương nhiên là thật. Chị chính là hoa hậu giảng đường mọi người đều công nhận, chị đứng chung một chỗ với Khương Nhiên, chính là một đôi trời sinh.”

Diêu Vũ Phỉ tươi cười càng rõ:

“Mọi người đều đang nói vậy?”

“Đúng vậy! Chỉ có chị mới xứng với Khương Nhiên!” Nữ sinh lời thề son sắt nói.

Hai người đi tới cửa lớp. Trước khi Diêu Vũ Phỉ mở cửa đi vào, vô tình liếc nhìn Tô Yên.

Trên mặt lại khôi phục thanh thanh lãnh lãnh, chỉ là khi nhìn thấy cà vạt đen trên cánh tay Tô Yên, nhìn nhiều hai lần. Vừa nãy...thấy Khương Nhiên ở cổng trường, hắn tựa hồ không đeo cà vạt. Hơn nữa, đám bạn xung quanh còn khe khẽ nói nhỏ, bộ dáng có thâm ý.

Nữ sinh bên cạnh chú ý tới Diêu Vũ Phỉ dừng lại, nghi hoặc hỏi:

“Chị Vũ Phỉ, nhìn gì vậy?”

Diêu Vũ Phỉ con ngươi đảo qua Tô Yên, nửa ngày sau: “Cậu nói, Khương Nhiên có thể thích nữ sinh mảnh mai không?”

Nữ sinh nên cạnh vừa thấy liền hiểu Diêu Vũ Phỉ đang nói Tô Yên.

Tô Yên vẫn luôn rất nhút nhát, tuy rằng khá xinh xắn, nhưng có ích lợi gì??

Giọng nói nữ sinh mỉa mai, cố ý nói trước mặt Tô Yên: “Chị Vũ Phỉ, chị còn không tin tưởng bản thân mình? Khương Nhiên người như vậy sao có thể sẽ thích nữ sinh dáng vẻ kệch cỡm? Khẳng định là thích người giống như chị Vũ Phỉ!”

Diêu Vũ Phỉ vừa nghe, cảm thấy có đạo lý, cười khẽ một chút. Là đang cười bản thân, vừa nãy cũng không biết nghĩ như thế nào, lại hỏi câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.

Ngược lại mở cửa đi vào lớp.

Đại khái là tầm mắt của Diêu Vũ Phỉ quá chói mắt, Tô Yên ngẩng đầu, vừa vặn nhìn đến ánh mắt mỉa mai của hai nữ sinh kia.

Cô mê mang, vừa mới, là đang nói cô? Tay cầm góc áo vân vê đùa nghịch.

Ước chừng lại qua hai mươi phút.

Ngoài hành lang, thời tiết sáng sủa, ánh nắng tươi sáng.

Tốp năm tốp ba nam sinh chậm rì rì đi tới. Đối với việc đã vào lớp còn đi dạo lung tung, bọn họ biểu hiện thực bình tĩnh.

Đại khái là đã làm rất nhiều lần.

Cho đến khi có một người ra tiếng: “Di? Khương ca, nữ sinh này không phải người vừa gặp ở hẻm nhỏ kia sao?”

Khương Nhiên nguyên bản không chút để ý đi ở phía sau cùng, nghe được có người nói chuyện, ngẩng đầu lên, nhìn qua.

Liền nhìn thấy ở cửa lớp, một nữ sinh ăn mặc áo sơ mi trắng váy dài màu đen, đây là đồng phục của trường cao trung Đế Đô, trên cánh tay phải của cô còn buộc cà vạt của hắn. Nữ sinh cúi đầu, sợi tóc rũ xuống, che đi gương mặt cô.

Nhìn qua, có điểm héo héo.

“Hà, đây là đến muộn?”

“Nữ sinh nhỏ đáng yêu như vậy, không biết giáo viên nào nhẫn tâm phạt đứng ở cửa lớp?”

Vừa nói đám nam sinh này đã đi qua hàng lang, đi ngang qua nữ sinh kia, nhìn nhiều hai lần.

Chỉ là...

Đi tới đi tới, phát hiện không thấy Khương Nhiên.

Vừa quay đầu lại, không biết khi nào, Khương Nhiên thế nhưng đưng lại trước mặt nữ sinh kia.Mấy người thích náo nhiệt, vừa ngồi xổm góc tường vừa nhìn chăm chú.

Khương Nhiên nâng con ngươi, đảo qua đó liếc mắt một cái.

Ánh mắt ngo ngoe rục rịch của mấy nam sinh, lập tức liền thành thật. Vội vàng lui lại.

Vóc dáng Khương Nhiên cao gầy, Tô Yên chỉ có thể đứng tới bả vai hắn.

Bình luận

Truyện đang đọc